qh2007xsnv
Chào mừng bạn đến với Qh2007xsnv. Hãy đăng ký thành viên để có thể tham gia thảo luận và nhận nhiều niềm vui và bổ ích từ điễn đàn. Đừng quên đăng nhập mỗi lần truy cập diễn đàn để trò chuyện được nhiều hơn. Một năm học mới đã khởi động rồi. Hãy nỗ lực và cố gắng hết mình để đạt được những thành tích cao nhất nhé. Cùng đoàn kết để vượt qua tất cả

qh2007xsnv

DIỄN ĐÀN LỚP SƯ PHẠM NGỮ VĂN K52 - 2007 - 2011 TRƯỜNG ĐẠI HỌC GIÁO DỤC - ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  Trang giải tríTrang giải trí  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thông tin updateThông tin update  Học tậpHọc tập  Giải tríGiải trí  Sáng tác văn họcSáng tác văn học  Quà tặng âm nhạcQuà tặng âm nhạc  Gửi lời yêu thươngGửi lời yêu thương  Góp ý diễn đànGóp ý diễn đàn  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Một năm học mới lại bắt đầu khởi động rồi. Năm học cuối cùng trước khi bước ra cảnh cửa đại học. Hãy cố gắng và nỗ lực hết mình để có được những kết cả tốt nhất. Cùng đoàn kết, hòa nhập và thành công nhé!
Mỗi một bài viết, một comment của các bạn sau khi đọc một bài viết là bạn đã góp phần giúp chúng ta hiểu bạn hơn và bạn cũng đang góp phần cho sự lớn mạnh của forum lớp. Every of your comments and writtings helps us know you more and contributes to the existence and development of this forum. This year wll be the year we'll update many useful informations. Thank you! Diễn đàn đang và sẽ cập nhật các topic khác nhau trên nhiều lĩnh vực và hướng về giải trí nhiều hơn bên cạnh góc học tập, hy vọng các bạn tham gia tích cực để có được nhiều điều bổ ích hơn từ diễn đàn.
Hoan nghênh các bạn post bài mới lên diễn đàn và tham gia thảo luận trong các topic. Hãy biến diễn đàn thành cuốn nhật ký viết chung của chúng ta nhé! Chúc các bạn vui vẻ! Cố lên! Mày phải khác chứ. Không thể cứ như hiện tại được. 1 năm ko phải là dài. Thời gian ko đợi con người. Đừng lãng phí thứ quí giá đó cho những việc vô ích. Cố lên! Try your best!!! - Nguyễn Chín các ấy sướng thật, một năm nữa là được lên bục giảng. Tớ thì không biết đến bao giờ đây... cố lên nhé!! - Hieupm, đi học mà cứ nghỉ hoài, đảo lịch lung tung, cái này gọi là thất bát đầu năm...chán! - lan nguyễn
Hãy đăng nhập và tha hồ trò chuyện với các thành viên khác tại chatbox nhé!
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
December 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Latest topics
» Lời nhắn cho tương lai
Tue May 17, 2011 12:49 pm by

» Sự nhầm lẫn trong ngày 8 - 3
Sun Feb 20, 2011 1:40 pm by

» Tân Thiếu Lâm Tự - Shaolin 2011 xem phim online dowload miễn phí
Fri Feb 18, 2011 9:41 am by

» Cô Nhi Họ Triệu - Sacrifice - Triệu Thị Cô Nhi 2010 xem phim online dowload miễn phí
Fri Feb 18, 2011 9:39 am by

» Ma Hiệp Truyền Kỳ Đường Cát Khả Đức - Don Quixote xem phim online dowload
Fri Feb 18, 2011 9:36 am by

» Clip và bản dịch bài thơ ‘Đợi Anh Về’
Thu Dec 23, 2010 9:00 pm by

» Chết như thế nào...?
Thu Dec 23, 2010 1:04 pm by

» Món quà của các đạo sĩ
Sun Dec 19, 2010 9:35 pm by

» Sinh viên năm cuối
Sun Dec 19, 2010 8:05 pm by

» Những từ chỉ “người bạn” trong Tiếng Anh
Wed Dec 08, 2010 6:02 pm by

» Three Wishes
Wed Dec 01, 2010 7:08 pm by

» Vì nó là bạn cháu
Sun Nov 28, 2010 10:01 pm by

» Có phải là tính hiếu học?
Thu Nov 25, 2010 10:42 pm by

» Nhà giáo dục
Thu Nov 25, 2010 10:39 pm by

» Những từ chỉ “người bạn” trong Tiếng Anh
Thu Nov 25, 2010 8:53 pm by

» ba người thầy vĩ đại
Tue Nov 02, 2010 9:02 pm by

» Sáng Thu
Fri Oct 29, 2010 10:03 am by

» truyện ma halloween
Thu Oct 28, 2010 10:28 pm by

» Bao giờ cải cách giáo dục hết là lời hứa suông?
Wed Oct 27, 2010 9:05 pm by

» Sinh viên thực tập: Bên trọng bên khinh
Sun Oct 24, 2010 9:07 am by

Truyện cười
QH2007XSNV.COOLBB.NET

Share | 
 

 tuyển tập tác phẩm Đào Duy Hiệp

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Shaqi
Tổng giám đốc
Tổng giám đốc
avatar

Tổng số bài gửi : 181
Điểm số của bạn : 14839
Danh tiếng : 0
Join date : 23/03/2010
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: tuyển tập tác phẩm Đào Duy Hiệp   Tue Apr 13, 2010 12:18 pm

một ngày đẹp trời đọc tác phẩm của Đào Duy Hiệp thấy hay lạ lùng
đăngg lên đây để mọi ng tiện thưởng lãm nhé


Mộng ảo…

1. Những cánh đồng đã trơ gốc rạ. Lúa đã gặt đầy bồ. Dân gian đang nghỉ ngơi. Gió mùa đông thổi vi vu mang mang lạnh dồn con người lại bên nhau cho ấm cúng. Cũng sắp Tết rồi. Người ta kể cho nhau nghe những câu chuyện sưu tầm được, để vui cười. Những truyện kể về mộng ảo của loài người, trong đó có không ít câu chuyện về những người tâm thần, du mộng. Mọi người quây quần bên nhau, mỗi người kể một vài câu chuyện góp vui.
2. Những người tâm thần, như chúng ta biết, luôn sống trong thế giới “nghiêng” do họ tạo ra. Có người luôn vỗ ngực, kiêu ngạo “Một đòn chết bảy” như anh thợ may trong cổ tích; có người tưởng mình mặc đẹp lắm, nhưng lại “Hoàng đế cởi truồng”; có người coi thế gian “mục hạ vô nhân” cả; có người tưởng của người khác là của mình; có người ném đá giấu tay để hưởng lợi; v.v. Họ cứ sống như thế suốt cả cuộc đời, mộng du cả vào ban ngày, khi ra đường, đến nhiệm sở. Ai cũng nhận ra chân tướng. Có điều người ta không nói vì lịch sự, cũng vì nhiều lẽ. Còn những trường hợp nặng thì phải đưa đi bệnh viện.
3. Gia đình có người mộng du như thế rất khổ sở, họ đành phải chặc lưỡi sống quen với lũ, sợ làm kinh động thì rất có thể nguy hiểm đến tính mạng của người đó và cả của mình.
Có chuyện, giữa đêm, một anh leo thoăn thoắt lên mái nhà như khỉ, rồi lại rống lên như chó sói cô đơn gọi trăng. Trong đôi mắt ươn ướt dõi về phía xa xôi của anh ta, người ta thấy thương hại. Cả nhà nín thít, không dám gọi, sợ anh ta tỉnh thì rơi tự do mất.
Một đêm nọ, cả nhà đang ngủ, anh ta lẻn vào bếp cầm con dao sáng loáng, sắc lẻm, tiến đến các giường, sờ vào đầu từng người một. Hết người nọ đến người kia. Ai cũng sợ, không dám động cựa. Xong việc, anh ta cất dao, lại lên giường ngủ tiếp. Sáng dậy, mọi người hỏi, đêm qua làm gì mà cầm dao đến sờ đầu mọi người? Anh ta trả lời nhũn nhặn:
- Lạc vào vườn dưa hấu định xem có quả nào chín thì cắt, nhưng vẫn xanh cả.
Mọi người xanh mặt nhìn nhau.
4. Có chuyện trong bệnh viện tâm thần, một lần các bác sĩ đi qua phòng bệnh nhân, thấy một anh mũi vốn đã tẹt, lại chảy máu be bét, mới hỏi:
- Làm sao mũi lại sây xước, chảy máu?
Anh ta trả lời:
- Thi.
- Thi gì?
- Thi chui qua dây.
- Dây đâu?
Anh ta chỉ vạch phấn vẽ trên sàn xi măng.
Sang phòng khác, thấy một anh đang ngoắc hai chân lên xà nhà, treo dốc ngược người xuống, các bác sĩ hỏi một anh cùng phòng đang ngồi ghế cầm ngược cuốn tạp chí:
- Nó đang làm gì thế?
- Bóng đèn, anh ta trả lời.
- Sao không bảo nó xuống, làm thế nhỡ nó ngã thì sao?
- Bảo nó xuống thì còn ai làm bóng đèn cho tôi lấy ánh sáng đọc?
Mỗi người sống trong một thế giới riêng. Trong vườn cây mát mẻ của bệnh viện tâm thần giữa buổi trưa hè, bệnh nhân mặc pijama đi dạo từng nhóm. Nhìn từ xa, từng nhóm đó nói chuyện với nhau có vẻ rất tâm tình, ăn ý: họ quay đầu sang nhau gật gù; họ vung tay lên như đang diễn thuyết điều gì đó rất hăng hái, nhiệt huyết; có người lại mỉm cười bâng quơ nhìn lên trời xanh; người khác lại chém tay như tiếp ý... Họ nói chuyện gì mà thú vị, sôi nổi thế? Đến gần nghe thì hóa ra mỗi người theo đuổi một chuyện riêng, chủ đề riêng, chả ăn nhập gì với nhau! Nói nhiều, đi nhiều, mệt, họ đến nghỉ bên một chiếc ghế đá, nâng niu đặt dép lên ghế, còn người thì ngồi xuống đất!
5. Trong bọn có anh chạy ra phía cổng sắt của bệnh viện. Lúc vào, mọi người thấy anh ta ôm khư khư cái gì đó giấu trong áo. Hỏi:
- Cái gì thế?
- Bánh mì, anh ta trả lời.
- Còn nóng không?
- Không, nhưng cầm lâu thì nóng.
Mọi người cười ồ.
Lại có lần, anh ta ra cổng sắt, thò mấy đồng lẻ ra mua xổ số. Người bán vé xé cho anh ta một tờ. Anh ta hỏi:
- Có trúng không?
- Chưa biết. Chiều quay sẽ biết.
- Nếu không trúng thì trả lại tôi tiền nhé.
Trường hợp này hơi khó đoán bệnh. Truyện khác rõ hơn: bệnh viện tâm thần bỗng nhiên bốc cháy, chính phủ bèn huy động máy bay trực thăng đến đưa bệnh nhân đến nơi an toàn. Trong khi bay, các bệnh nhân không ngừng la hét, đập phá. Duy chỉ có một bệnh nhân nam im lặng, ngồi quan sát viên phi công. Quá bực mình vì sự la hét đó, viên phi công quay sang người này và nói:
- Tôi thấy anh có vẻ bình thường, anh có cách nào giúp tôi làm cho đám người phía sau im lặng một chút được không. Nếu được, tôi sẽ xin giám đốc bệnh viện cho anh xuất viện sớm.
Viên phi công vừa dứt lời, người đàn ông lập tức đứng dậy đi xuống phía dưới. Năm phút sau, người ấy quay lên và quả nhiên không còn bệnh nhân nào la hét nữa.
Quá ngạc nhiên, viên phi công hỏi:
- Anh giỏi quá! Làm cách nào mà anh khiến cho đám người ấy ngoan ngoãn nghe lời vậy?
- Có gì đâu, tôi vừa mở cửa cho tụi nó đi chơi hết rồi.
Lại có chuyện anh hùng bất đắc dĩ thế này: Hôm khánh thành một cây cầu, mọi người đang vui vẻ vỗ tay và nghe phát biểu thì bỗng có một cô gái trẻ bị ngã từ trên cầu xuống sông, tất cả nhốn nháo nhưng không ai dám nhảy xuống cứu vì cây cầu quá cao. Bỗng nhiên có một ông già nhảy vèo xuống sông bơi đến cứu được cô gái, mọi người hoan hô ầm lên và chạy về phía ông già tới tấp hỏi: “Thưa cụ, động lực nào giúp cụ có đủ dũng cảm và sức khỏe để nhảy xuống cứu cô gái trong khi có rất nhiều thanh niên trai tráng không ai dám?” Ông già bỗng quắc mắt lên: “Tiên sư thằng nào đẩy tao xuống !!!”.
6. Ở một thế giới không “nghiêng” khác cũng có những câu chuyện vui lắm. Một giáo sư đứng giữa lớp mới dõng dạc, hùng hồn tuyên bố một chân lí:
- Trong tranh luận, kẻ nào luôn luôn cho mình là đúng, hơn người, là một kẻ ngu xuẩn.
Một sinh viên mới rụt rè, thưa:
- Giáo sư có chắc không?
Ông ta gật đầu:
- Chắc!
Lần khác, ông ta giảng bài:
- Người ta đã chứng minh rằng: với những câu hỏi ngu ngốc thì đến người thông minh nhất cũng không thể trả lời được.
Một sinh viên thốt lên:
- Thưa thầy, bây giờ em mới hiểu tại sao thi em cứ bị trượt mãi.
Có chuyện: một cô giáo muốn vào bài để giảng về con cò và con gấu. Cô hỏi cả lớp: “Các em cho cô biết con gì biết bay nào?”. Cả lớp nhao nhao giơ tay, cô gọi một thằng bé giơ cao nhất. Nó trả lời: “Thưa cô là con chim ạ”. Không đúng ý cô, cô hơi bực: “Em nghĩ vậy cũng đúng nhưng cô nghĩ khác, cô nghĩ đó là con cò”. Cô lại hỏi tiếp: “Vậy các em cho cô biết con gì sống trong rừng có lông lá đầy mình?”. Vẫn thằng bé lúc nãy: “Thưa cô đó là con khỉ ạ!”. Lần này vẫn sai ý cô, cô bực lắm: “Em nghĩ vậy cũng đúng nhưng cô nghĩ khác, cô nghĩ là con gấu. Các em còn muốn hỏi gì nữa không?”. Vẫn thằng bé đó: “Thưa cô, vậy em đố cô chứ cái gì dài khoảng 10 cm, thụt ra thụt vào mà phụ nữ rất thích?”. Cô giáo nghe xong đỏ cả mặt, liền mắng: “Em đố bậy cô đuổi em ra khỏi lớp bây giờ!”. Thằng bé mới thủng thẳng: “Cô nghĩ vậy cũng đúng nhưng em nghĩ khác, em nghĩ đó là... thỏi son !”.
Phát kiến vĩ đại: Vị giáo sư nọ tiến hành một nghiên cứu rất quan trọng. Ông huấn luyện một con bọ chét hiểu và thực hiện được lệnh khi ông hô “Nhảy!”. Thoạt tiên, nhà khoa học cắt bỏ một chân của con bọ chét rồi ra lệnh cho nó nhảy. Con côn trùng nhảy. Nhà khoa học liền ghi vào sổ tay: “Sau khi bỏ đi một chân, các cơ quan của bọ chét vẫn hoạt động bình thường”. Tiếp đó, nhà bác học cắt bớt một chân nữa của nó và ra lệnh: “Nhảy!”. Con bọ lại nhảy và ông ghi: “Sau khi bỏ đi hai chân, các cơ quan của bọ chét vẫn hoạt động bình thường”. Tiếp đó, ông chỉ để lại cho nó một chân, ra lệnh và nó vẫn nhảy bật lên như bình thường. Ông ghi tiếp: “Các cơ quan của bọ chét hoạt động bình thường khi nó chỉ còn một chân”. Cuối cùng, ông cắt nốt chân còn lại của nó và ra lệnh. Con côn trùng nằm bất động. Nhà khoa học lặp lại lệnh nhiều lần và lần nào cũng cho kết quả tương tự. Ông đi đến kết luận: “Khi bị cắt bỏ hết chân, bọ chét mất khả năng nghe”.
7. Có lần một anh béo và một anh gầy vốn không ưa nhau, chạm trán nhau trên đường. Anh béo dạng chân, bạnh cằm, khuỳnh tay, chống nạnh, bảo :
- Tao không cho thằng ngu đi qua.
Anh gầy bèn đáp :
- Tôi thì ngược lại.
Nói đoạn, anh ta vòng ra sau, rồi đi tiếp con đường của mình.
8. Hồi đầu thế kỉ trước, khi đó hội họa lập thể của Picasso mới ra đời, chưa được công chúng hiểu, thậm chí ở cả những người trong nghề. Một hôm có một bà ăn mặc lòe loẹt, diêm dúa, lại cận thị rất nặng, đeo đôi kính dày cộp, đi xem triển lãm hội họa hiện đại. Bà ta cúi xuống, dí sát mắt xem rất chăm chú từng bức một. Đến một bức, xem mãi ở các góc mà không thấy đề tên tác giả, bà ta bực lắm, bèn vẫy cô thuyết minh lại:
- Cô, cô lại đây tôi hỏi: Đây có phải tranh của Picasso không mà sao trông nó tởm thế?
Cô thuyết minh mới nhẹ nhàng thưa:
- Thưa bà, có một chút nhầm lẫn ở đây ạ. Bà đang đứng trước chiếc gương đấy ạ...
Ấy thế mới chết! Lại có người, nói theo Cervantès, bị cám dỗ của ma quỷ, “tưởng mình có thể sáng tác và xuất bản một cuốn sách để vừa có danh vọng vừa có tiền tài, và càng có tiền tài càng có danh vọng”. Số là, sau khi Tập một cuốn tiểu thuyết Don Kihoté vĩ đại của ông ra đời được mười năm, tiếng tăm lẫy lừng, bỗng có một nhà “sử học” nào đó tên là Aveianeda lại cho ra đời cuốn Don Kihoté thứ hai kể tiếp “lịch sử” về các cuộc phiêu lưu của Don Kihoté. Đã bất lương đạo văn của người già, y lại còn nỡ chê Cervantès già nua, què cụt (ông bị thương khi tham gia trận thủy chiến năm 1571) rồi y còn chê văn của ông! Cervantès bèn kể ra hai câu chuyện về điên và chó như sau:
Truyện rằng: Trong thành Sevilla có một thằng điên cầm trong tay một ống sậy vót nhọn một đầu. Hắn đi vào phố, bắt được một con chó, hắn dùng chân dẫm lên chân con vật, còn tay thì kéo chân kia lên, luồn cái ống vào bộ phận nào đó của nó, rồi thổi. Cứ thế cho đến lúc con chó căng tròn như quả bóng hắn mới thả ra, rồi vỗ vào bụng nó hai phát và nói với mọi người: “Liệu các ngài có nghĩ làm cho con vật trương phềnh lên là một việc ngon ăn không?”. Cervantès lặp lại: “Liệu các ngài có nghĩ làm một cuốn sách là một việc ngon ăn không?”. Cervantès thật thâm thúy: “tác phẩm” của vị “nhà văn” kia là con vật trương phềnh; còn phương tiện để “thổi” tư tưởng của ông ta vào đó là ống sậy! Ai cũng biết, khi “tác phẩm” đó mà phì hơi ra thì thật là “ngào ngạt”(!) Từ Cervantès, thiết nghĩ, người ta nên cho thêm vào kho từ vựng của nhân loại một thuật ngữ mới là: nhà văn-ống sậy.
Truyện thứ hai cũng về điên và chó: Có một thằng điên luôn vác trên đầu một tảng đá rất nặng, hễ gặp con chó nào trông lớ ngớ, hắn liền sán lại gần, rồi buông hòn đá cho rơi thẳng xuống người con vật. Con chó đau quá kêu ăng ẳng, chạy khắp phố phường. Trong số đó có một con được chủ rất quý. Chủ thấy chó bị đau, bèn cầm cái thước phang cho thằng điên một trận tơi bời. Vừa đánh, ông ta vừa chửi: “Đồ chó má, đồ súc sinh, dám đánh chó săn của ta ư?...”. Thằng điên đau quá chuồn mất dạng hơn tháng trời. Sau đó người ta lại thấy hắn xuất hiện với trò chơi cũ, nhưng tảng đá lần này to hơn. Hắn tiến đến một con chó, nhìn trừng trừng vào con vật, nhưng không muốn và cũng không dám buông hòn đá ra, miệng chỉ lẩm bẩm: “Chó săn đây, chó săn đây, coi chừng!”. Từ bấy trở đi, hễ gặp bất cứ con chó nào dù to hay bé, chó giữ nhà hay chó con, hắn cũng đều không dám buông đá ra nữa. Hắn cứ vác tảng đá to, nặng đó suốt đời. Cervantès kết luận: “Có lẽ nhà sử học kia cũng nằm trong cảnh ngộ này; ông ta sẽ không dám liều lĩnh dốc trí tuệ của mình vào sách nữa, vì sách viết dở còn rắn hơn cả đá”.
Đá cũng hay được dùng làm bia. Dưới đây là hai câu chuyện về bia đá, một vui, một... sợ.
Truyện rằng: Một vận động viên đua xe đạp trẻ trung, đẹp trai đang tăng tốc đến chặng cua nước rút để về đích, bỗng bánh xe trước của cậu ta bị nổ xăm và cậu đã tử nạn. Bạn bè cậu bèn chung tiền đặt một cái bia, trên có khắc dòng chữ: “Chàng trai trẻ nhân hậu, hiền lành yên nghỉ nơi đây đã được ra đời do sự cố của cao su và chàng cũng đã vĩnh biệt chúng ta do một sự cố tương tự”.
Truyện khác: trong đêm khuya thanh vắng, dưới ánh trăng lờ mờ, một anh trên đường về nhà phải đi ngang qua một nghĩa địa. Anh ta rất sợ ma. Bỗng nghe có tiếng gõ lách cách vọng ra từ trong nghĩa địa. Anh ta nhìn vào và thấy một ông cụ đang đục đẽo cái gì đó trên bia mộ. Anh đến gần ông cụ và hỏi: “Lạy Chúa, cụ làm tôi tưởng là ma! Cụ đang làm gì vậy?”. Ông cụ trả lời: “Đứa nào khắc sai tên tao đây...”. Rồi ngẩng hai hốc mắt đen ngòm lên nhìn anh ta. Anh ta thất thanh, ù té.
Còn tiếng vọng của câu chuyện về điên và chó đến nay đã hơn bốn trăm năm rồi đấy.
9. Có đôi tình nhân đi du lịch qua một hang núi, thấy tấm biển đề: “Tiếng vọng”. Cô người yêu mắt ướt bồ câu núi, thỏ thẻ:
- Anh thử xem!
Chàng người yêu vĩ đại, thông minh bực mình, lẩm bẩm: “Thật là đại ngu ngốc”. Rồi chặc lưỡi: “Thử xem!”. Anh ta hét lên thật to:
- Đồ ngu !!!
Sau một phút chẳng có gì xảy ra, cô người yêu lại giục chàng thử lần nữa, chàng lại hét:
- Ta là một thiên tài !!!
Bấy giờ từ trong hang mới vọng ra:
- Đồ... ồ... ồ… ngu ... u... u... !!!
*
Gió mùa đông thổi vi vu, vi vu... Câu chuyện tạm dừng ở đây. Mọi người đứng dậy hoan hỉ bắt tay nhau tạm biệt.
Hanoi, cuối năm Kỉ Sửu[/size]
Về Đầu Trang Go down
http://qh2007xsnv.coolbb.net
Shaqi
Tổng giám đốc
Tổng giám đốc
avatar

Tổng số bài gửi : 181
Điểm số của bạn : 14839
Danh tiếng : 0
Join date : 23/03/2010
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: những con cá lạ   Tue Apr 13, 2010 12:20 pm

Những con cá lạ
Truyện ngắn
Đào Duy Hiệp


Buổi chiều có người đi qua mang bán mấy con cá lạ. Chúng đẹp. Thấy người dáng mạo tử tế, tôi mua, lại biếu thêm ít tiền đi đường. Tôi cọ cái bình thủy tinh, đổ nước rồi thả chúng vào. Cái bình được đặt lên tấm vải thổ cẩm trên bàn, bên cửa sổ mà tôi vẫn hay ngồi viết. Thay bã chè, pha nước, rồi quay ra mời khách. Người ấy phất áo, cáo từ. Tôi cũng không nài. Thoắt cái, đã không nhìn thấy ông ta nữa. Vào nhà, ngồi nhâm nhi chén trà. Bỗng nhớ đến mấy con cá. Nhìn sang, chỉ còn thấy bình không. Trên trời, mây nhởn nhơ. Có đám vẩy mây ngũ sắc trông như những con cá ngủ trên bầu trời.
Đang vơ vẩn bỗng có điện thoại reo. "Alô?". Đó là Sinh, bạn thời sinh viên, bảo mang đồ đến nhắm rượu. Tôi hỏi mang gì, (đầu dây đằng kia thấy nhiều tiếng nói, cười, chắc bọn chúng đã hẹn gặp nhau từ trước), hắn bảo: "Thịt chó". Tôi dứt khoát xua tay như có bọn chúng đang đứng trước mặt: "Không! Cứ đến đây". Tôi giục người nhà chạy ra mua thịt quay, dặn lấy thêm củ kiệu, rau thơm, đậu phụ, bày rượu, rồi sắp mâm ngồi chờ. Lại mua con gà, bắc nồi cháo, vặn nhỏ lửa. Uống rượu xong, được bát cháo nóng là nhất. Bọn Sinh, Thế, Sự, Giới, đều bạn cũ cả, mặc đỏ, đen, trắng, vàng đến ồn ã ăn, uống, nói, cười.
Tôi đem chuyện buổi chiều ra kể. Cái áo màu đen đứng dậy, ra bàn, cúi xuống nhìn. Hắn phất tay, rút trong túi ra một chiếc khăn đen, phủ lên miệng bình, lẩm nhẩm như niệm thần chú, hua tay bí ẩn, rồi lại lùng bùng hai tay trong khăn như người làm trò ảo thuật. Khi bỏ khăn ra, cả bọn ồ lên kinh ngạc, trong bình mấy con cá lạ đang nhởn nhơ bơi. Tôi dụi mắt, cho tay vào vớt lên một con, rồi lại thả vào. Rắc vụn bánh, chúng bơi lên ăn. Tôi cảm ơn hắn lắm, nhưng trong lòng phân vân không rõ hư, thực ra sao.
Trời đã chiều. Lũ bạn đang say ngủ trên tấm thảm thổ cẩm trải trên sàn. Mâm bát đã được dọn đi. Không khí trong lành, lắng dịu. Khi ngủ ai cũng lành. Tôi lẳng lặng nằm cạnh màu vàng, mơ màng. Những con cá ngũ sắc đang bơi lượn, hiền minh.
Sáng dậy, chẳng còn ai.
Đào
Duy Hiệp
Về Đầu Trang Go down
http://qh2007xsnv.coolbb.net
Shaqi
Tổng giám đốc
Tổng giám đốc
avatar

Tổng số bài gửi : 181
Điểm số của bạn : 14839
Danh tiếng : 0
Join date : 23/03/2010
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: bức thư   Tue Apr 13, 2010 12:21 pm

Bức thư
Dòng sông mùa này nước lũ đục ngầu cuộn chảy mênh mang lẫn củi, rác, bèo... Con đò trở nên bé nhỏ, cô đơn trong mưa mờ, hút xa. Rồi khuất dạng trong mưa xối. Đứng bên này sông không nhìn thấy bờ bên kia. Cây gạo đứng chơ vơ, ưu phiền, thả rơi những bông hoa đỏ thưa thớt, dập cánh. Ngọn hải đăng ngày neo giữ niềm hi vọng lóe lên trong mưa những đốm sáng thương cảm. Hoa ơi, biết làm thế nào được? Mày tự rời cành rơi đấy chứ. Màu hoa này giống màu áo quan họ bà ấy mặc ngày xưa. Hết câu hát Giã bạn rồi thì cũng tan hội. "Thân em như hạt mưa sa...". Thế mà đã mấy chục năm ai phận nấy. Lại lỡ một chuyến nữa rồi. Đời người, lỡ mấy lần? "Đò ơi... Ơi đò!"... Tiếng gọi vang trên bờ sông vắng. Thằng con bà ấy lại hi sinh. Khổ thế. Người đưa thư đứng bồn chồn nhìn dòng sông, nhìn trời mưa. Nếu lỡ mà mình chẳng kịp đưa bức thư này cho con bé thì thật tội. Chắc nó cũng chỉ tuổi con mình nếu sự đời suôn sẻ. Người đàn ông nhìn chiếc xe của mình. Chiếc xe đạp cũ tàng. Ừ, xe ơi tao với mày bầu bạn đã bao năm rồi nhỉ? Cứ nằm đấy mà nghỉ đi cái đã. À, xem nào, để tao vấn lại cái lốp cho mày nhé. Tao lấy chun xe thồ tha hồ chắc. Thế, được rồi. Trước đây mày có tên là xe Thống Nhất nam mặc áo xanh, phanh, chuông, có cả cái máy bay đúc chì cắm trên chiếc lò xo cứ phi đi phi lại theo tiếng chuông "reng, reng"... Oách phải biết. Bây giờ tróc sơn, khung đen bóng, mất cả tên, nhưng vẫn còn cái đề-can nhôm đằng trước có con bồ câu vỗ cánh qua hoàn cầu thế là vẫn oai rồi. Mày thương tao, tao cũng chẳng phụ công của mày đâu, con tuấn mã kim loại yêu quý ạ. Thế nhé, cứ nằm nghỉ đi. Mai về tao lại rửa ráy, lau chùi, dầu mỡ đỡ đạp. Thực ra, nói mày bỏ quá, hầu mày cũng là hầu tao đấy. Khi nào tao chết, chẳng có ai thừa kế, tao di chúc lại cho Bảo tàng trên huyện đấy. Lúc ấy tao phải xa mày, mày phải xa tao. Tao buồn nhưng chẳng sợ, còn mày thì không bị hành hạ nữa. Có khi mày còn được đứng trong tủ kính cũng nên. Đèn hàng trăm oát rọi vào, sáng rực cả lên. Ấm áp, chẳng sợ gỉ? Chả như lúc này. Ngày xưa, bà ấy ngồi trên poóc-ba-ga đấy. Mày còn nhớ không hả xe? Thôi, tao uống một chút cho ấm bụng. Lạnh lạnh là. Ở đây cũng chả có quán sá gì. Người đàn ông cẩn thận cởi ni-lông bọc cái xà cột, rồi mở khoá lôi ra một cút rượu thuốc. Mắt ông dừng lại trên một phong thư cũng được gói trong tấm ni-lông trong. Riềm thư xanh đỏ PAR AVION đã rách mép. Bao giờ thì gặp được chủ nhân của mày hả thư? Địa chỉ nhoè hết cả chỉ còn lại cái tên thì biết làm thế nào? Định mệnh xúi tao là phải tìm bằng được đưa cho người ấy. Cứ yên tâm thư nhé, rồi mày cũng đến được tay người nhận thôi. Trong huyện này có khối cô có tên sông đẹp như mày. Làm nghề này ăn nhau ở cái kiên trì. Năm gì tao cũng được tuyên dương đấy. Nét chữ cứng cỏi của người con trai thế này là rõ ràng, sòng phẳng đây. Mình đã đi qua đến ba, bốn nhà có con gái tên thế này mà đứa nào cũng lắc đầu cười rinh rích, ý hẳn chúng nó có đứa nào cặp kè bên cạnh rồi. Bà Cả Vẹo còn tong tả tiễn ông: "Cháu nó tắm ao ta... ông ạ", rồi nhổ bã trầu vào gốc tre. Chị cu Thống lại bảo: "Có con mà gả chồng gần. Có bát canh cần nó cũng mang cho", rồi suỵt con chó đang nhe răng xồ ra định đớp ông. "Bác thông cảm. Trộm cắp ở đây cứ như rươi. Bố cháu phải tậu tận trên tỉnh về. Tốn tốn là...". Con bé con trông mới nứt mắt chả biết KARAOKÊ thế nào mà ì ạch ló mặt ra, bị mẹ lườm cho một cái, lại thụt vào. Ông cười: "Bà giữ nhà như thế cũng phải. Vô phép bà tôi về". Rồi nhà Hải Phú làm văn hoá trên huyện. Phú là tên chồng, Hải là tên vợ. Do nằm gầm chạn, nịnh và hãi nhà vợ nên phải ghép cả tên phu nhân vào, đi đâu cũng phát "cạc vidít" như bươm bướm. Có đứa con gái cưỡi HONDA, mặc váy, chả biết ngã vào bụi cây thế nào mà không dám ló mặt ra đường đến chín mười tháng nay. Vợ chồng Hải Phú bảo cháu nó đi lao động bên Đức. "Cô Kếu, gái tân thời"...
Dòng sông vẫn trôi đi miên man như là cần cù, như là nghĩa vụ. Ngọn đòn số phận khiến ta ngồi đây, dòng sông này, bức thư này. Thư ơi, tao vẫn đi tìm cô chủ của mày đấy. Các thư khác rõ ràng địa chỉ tao đã phát hết hôm nay rồi. Thư báo tử của con bà ấy mình cũng đã đưa rồi. Cũng đành phải đưa chứ biết làm thế nào. Nghe bảo thằng bé ngoan ngoãn, hiền lành. Mình cố gắng vượt qua được đận này mình nhé. Việc đã thế rồi biết làm thế nào. Bát nước nóng để lâu cũng phải nguội thôi mà. Sau cả chục năm đi bộ đội về, tôi nghe nói mình đợi tôi mỏi mòn, rồi lấy chồng. Cái số mình chẳng gặp nhau, tôi cũng không trách gì mình đâu. Con gái có thì...
Buổi chiều mang mang lạnh. Đốm lửa điếu thuốc sáng rồi tắt. Thỉnh thoảng dáng người ngồi trên đê lại ngửa cổ lên trời, lại cúi xuống, lại nhìn ra xa. Ở bên kia là bờ đê cũng giống ở bên này. À, không phải, bên kia lở, bên này bồi. Bất ngờ ráng hoàng hôn trở nên rực rỡ. Dòng sông ánh vàng ngũ sắc trong làn hơi mờ, huyền ảo vô cùng. Chắc là người con gái đó ở bên kia sông. Đò ơi, sao đò không quay lại, hả đò? Người viết lá thư này như đánh đố ta. Thư phải viết rõ ràng địa chỉ chứ nhỉ? Trong nghề, mình đã mang phát hàng trăm, nghìn lá thư chả có cái nào thế này. Ngày trước, chả như bây giờ, trai gái yêu nhau thẹn thùng lắm, ngay cách nói dối của chúng cũng đáng yêu. Có phong bì ngoài đề ở góc trên bên trái là "Anh trai Phương xa", giữa phong bì, chỗ người nhận lại đề: "Đến thăm em gái Đỗ Thị Kiến, làng... xã... huyện...", chẳng hạn. Hay: "Em gái Trung Kiên" - (chắc là bút danh kiểu như "Phương xa", "Hải Trinh", "Bích Lan", "Tố Huệ"... nhưng chẳng có ai không phải là anh em trong một gia đình cả) - "Bay tới thăm anh: Hoàng Trung Quách, đơn vị... hòm thư...". Những dòng chữ mộc mạc, chấp chới trên các phong thư chứa chan ân tình, yêu thương. Có cái còn làm cả thơ ra đằng sau phong bì, những câu thơ đại khái:
"Hành quân mải miết bao ngày,
Hôm nay được nghỉ viết ngay thư về
Thư này kỷ niệm tràn trề,
Nhờ anh bưu điện chuyển về tận tay".
Dưới lại đề: "Cảm ơn" rất tình cảm. Tình yêu bao giờ cũng tình cảm, chỉ sau này ghét nhau rồi người ta mới không tình cảm nữa thôi. Đò vẫn chẳng thấy đâu nhỉ? Ông nhìn dọc theo dải đê. Cứ theo dòng sông này mà đi thì mình đạp ra biển mất. Nhỡ mình ngã xuống biển thì sao nhỉ? Có ai vớt mình không? Nhưng gay nhất là không có ai biết bức thư trong xà cột mà gửi đi tiếp được. Thôi, ta cứ thật cẩn thận vẫn hơn. Người đàn ông đứng dậy không ra lưỡng lự, không ra quả quyết. Ông dựng xe lên, để hai tay vào ghi-đông, ngồi lên rồi đạp. Cái xe loạng choạng, sau thăng bằng. Đường đê nhão nhoét bùn đất. Xe đi chậm. Cái xe chở người ấy đi vào buổi chiều đã muộn. Ừ, ngày xưa mình cũng đèo cô ấy đi trong mưa như thế này. Nhưng ở nơi khác dòng sông. Chẳng bao giờ mình biết được trong bức thư này nói gì. Nhưng tình yêu bao giờ chẳng có nhớ nhung da diết và đau khổ. Sông ơi, sông có bao giờ khóc không hay chính sông là nước mắt. Có phải người con gái đó đã sang sông? "Đưa người ta không đưa qua sông...". Hồi lấy chồng mình có khóc không, hả mình? "Khốc như thiếu nữ vu qui nhật..." là làm sao. Chủ của bức thư này còn trẻ, son rỗi hay là đã có chồng? Cởi bỏ lời nguyền mình cũng có đâu được nhẹ nhõm, sung sướng gì, có phải không mình? Mình cũng đã đợi tôi hết nước mắt, bị o ép đủ bề chứ có dễ dàng đâu. Được cái ông ấy cũng hiền lành chịu khó. Giàn mướp nhà mình năm nay sai quả nhỉ? Cả cái cây bưởi ngoài ngõ hoa trắng cứ ngát lên. Hôm tôi sang nhà mình đưa cái thư mà cứ như có tội, uống vội bát nước vối ông ấy đưa mà cứ như chạy trốn. Cái ngày ấy mấy chục năm đã xa rồi mình nhỉ? Đi qua bao nhiêu nơi vẫn thấy quê mình thật đẹp. Dạo ấy mình ngắt chùm hoa bưởi cho vào chậu nước gội đầu cứ thơm mãi... Sông vẫn ì oạp vỗ bờ. Sông này trôi về đâu? Sông ơi, những người qua đò có ai tên như thế này không, hả sông? Thôi, rõ ràng sông biết rồi mới bỏ chạy như thế chứ. Đám bèo lục bình trôi băng băng. Ấy khoan, sông đợi tao mấy chứ. Tao mà ngã ra đây thì hỏng ráo cả việc. Việc đời thì nhiều. Bao nhiêu việc là bấy nhiêu công sức phải bỏ ra. Cứ nhìn một người đi xe đạp thì rõ. Mắt, mũi, chân, tay, đầu óc... tất tật đều phải làm việc chuyên cần, hợp đồng tác chiến. Giả dụ mắt là một người thì mắt cũng phải làm việc cả lúc mơ cho đến khi nhắm hẳn, vĩnh viễn. Chết có buồn không nhỉ, có ai khóc mình thực sự không? Thôi thì đằng nào cũng phải vĩnh biệt thế gian một lần. Sao lại sợ. Chân cũng phải làm việc suốt đời. Nó đi bao nhiêu nơi. Nó chạy đến bao nhiêu sự lạ. Ngoại tình sự lạ. Ngay cả lúc ngủ mê giãy giãy cũng là quán tính làm việc đấy. Khi nào nó giãy giãy lần cuối cùng, nó xuôi cẳng sáo là hết đa sự, là xong. Nhưng đừng dở dang, hỏng việc là được. Ai cũng phải thế! Đi cho hết cuộc đời khó nhọc, cô đơn này. Sông chẳng buồn đâu sông ơi. Người con gái đó thế nào mày phải nói cho tao biết chứ. Nhưng thôi, mày cũng đa tình, đồng lõa có hỏi cũng bằng thừa. Thế thì nàng ở đâu? Cái người chủ bức thư này cứ như chạy trước mình ấy.
"Thư này là nghĩa là tình
Thư này chôn trái tim tình của anh...
Ngày mong manh tháng mong manh
Một chiều gió thoảng, tan tành mộng mơ".
Người đàn ông vừa đi vừa hát khẽ. Lời lẽ cổ xưa, đượm buồn. Chắc ông cũng có những tâm sự tình duyên. Phải là người nếm trải, đau khổ mới có dáng vẻ như thế, mới hát lên nỗi buồn như thế.
"Từng ấy năm đã trôi qua
Đời là mộng mị,
Từng ấy năm nước sông đã xa
Tình là chiêm bao...".
Mình cứ cố lên là được. Nhỡ người con gái đó chưa kịp lấy ai thì thật tốt cho người gửi. Mà nếu lấy rồi thì cũng chẳng sao. Ôn lại kỉ niệm chứ sửa chữa thế nào? "Tình là chiêm bao". Không, người con gái đó chưa sang sông. "Đò ơi... Đò!". Dòng sông vẫn trôi đi. Mình sang ngang hay mình đi theo sông. Ít lâu nay mình có triệu chứng tim hay sao ấy. Cứ chói lên ở ngực trái rồi hoa mắt. Thôi, ngồi nghỉ một chút vậy. Chắc giờ này bà ấy buồn lắm đấy. Hoa mướp vàng rộn ràng trên giàn ngoài hiên. Bát nước vối nóng nghi ngút khói làm mình mờ mắt. Tim cứ đập rộn rịp cả lên. Lại hoa cả mắt. Ánh nắng cứ rập rờn. "Đây, bác kí vào đây. Chỗ này. Vâng, cảm ơn bác". Mình vội vàng ra về. "Không dám. Bác lại nhà". Ông ấy chào mình thế. Được cái hiền lành, thật thà. Bà ấy nằm ở trong mùng. Đang ốm. Mình ơi, tôi vẫn rất thương mình. Mình đừng đau khổ quá như thế. Ngày xưa má mình hồng, môi mình như son vẽ. Mình ạ, từng ấy năm tôi không gặp lại mình mà thấy như ngày nào cũng trông thấy mình. Tôi vẫn yêu mình như ngày nào, như cái mùa xuân quan họ năm ấy. Mình vẫn xinh như vậy. Mình cố khỏe nhé. Đừng lo buồn quá lại đâm ốm.
Tôi đang viết bức thư cuối cùng cho mình đây. Nhưng thư này chẳng bao giờ tôi gửi đâu. Tôi chỉ viết nó ở trong đầu thôi. Đấy, bây giờ đang là đêm tối đấy. Nhưng mình đừng nghĩ gì, đừng lo gì cho tôi, tôi vẫn khoẻ lắm vì tôi vẫn yêu mình. Nếu mình thích, tôi cười cho mình xem. Đấy, tôi cười rồi đấy. Nhưng mà tối thế này mình cũng chẳng nhìn được đâu. Tôi cầu mong cho mình hạnh phúc vì tôi sợ mình đau khổ. Mình cứ để tóc như ngày nào hay mình vấn lên cũng được. Mình mặc áo vá hay yếm đỏ quai thao thì cũng vẫn là mình. Ngày trước nhớ mình, càng cố nhớ càng không thể hình dung ra nét mặt mình. Tức quá, tôi vào góc lán tự tát vào mặt mấy cái rõ đau, rồi đập đầu vào tường. Anh em tưởng tôi điên, gỡ ra, cho uống thuốc an thần. Lúc nằm mơ lại thấy mình, tôi cười. Anh em đang đánh bài, quay lại cười to hơn. Ngượng quá. Tôi ra giếng tắm ùm ùm, rất mát. Bây giờ mưa cũng rất mát, mình ạ. Dưới kia là dòng sông. Sông vẫn chảy miên man. Sông hòa lẫn vào biển giống con người hòa lẫn vào đất đai sau thời gian sống. Tôi đang hình dung thấy mình rất rõ... Đấy mình đang hát đấy. Nhưng sao chẳng nghe thấy tiếng nhỉ? Mình đang ngồi mạn thuyền, sóng cứ rẽ băng băng. Mình... Mình ơi...
Sáng hôm sau người đi làm đồng thấy ông ta nằm bên vệ đê, nhợt nhạt. Ông đã chết từ hồi đêm.
(Rút trong tập Nước Thiên đàng, Nxb. Phụ nữ
, 1996)

Về Đầu Trang Go down
http://qh2007xsnv.coolbb.net
Shaqi
Tổng giám đốc
Tổng giám đốc
avatar

Tổng số bài gửi : 181
Điểm số của bạn : 14839
Danh tiếng : 0
Join date : 23/03/2010
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: hoa tiên nữ   Tue Apr 13, 2010 12:22 pm

Hoa Tiên Nữ
Saturday,

1. Chuyến tàu đã rời ga được khoảng hai tiếng. Nắng chiều nhạt dần trên những cánh đồng đơn điệu, xơ xác, nghèo nàn đang lần lượt trôi qua. Như cuộc đời chúng ta cũng đang trôi qua?
Có một cái gì lộn xộn trong tổng thể đồng quê từ những ô ruộng nhỏ hẹp, vụn vặt, với những hình vuông, hình chữ nhật, hình thang, hình tam giác tư hữu nhỏ lẻ, buồn thảm. Bạn đang trốn chạy khỏi những lộn xộn của thành phố, của đô thị, của những mối quan hệ thường nhật để đi tìm vẻ đẹp khác. Chúng ta đang sống với âu lo. Những con bò đang gặm cỏ, những con cò trắng "phân vân" gợi cảnh bình lặng, xa xôi. Khúc nhạc đồng quê đó dễ gây mỏi mắt trong tiếng đều đều của bánh tàu lăn. Bánh tàu lăn như nhịp của đời sống. Trốn một cảnh đơn điệu này lại gặp một cảnh đơn điệu khác. Tôi biết, bạn ạ, tôi biết bạn cũng đang bồn chồn như tôi. Ai trên cõi đời này mà không đau khổ, buồn phiền, không có những lúc lo âu, bồn chồn? Trong khoang tàu này chỉ có một người đàn ông tóc muối tiêu cắt cua và tôi. Có lẽ ông đã bị thương trên một chiến trường nào đó. Đôi mắt ông có niềm vui âm u. Sao tôi hay nhìn vào mắt con người? Mỗi cuộc đời đều là một cái nhìn. Giọng ông trầm, ấm, âm vang. Ngữ pháp và nội dung câu nói của ông không màu mè. Gặp nhau mới lần đầu mà lôi chuyện riêng tư, tình cảm ra nói, thì e không tiện. Nhưng tôi thấy hình như ông cũng là nhà văn, nhà báo gì đó, nên tôi mới kể. Ông chép lại cũng được, chả sao. Năm nào tôi cũng đi gặp một người. Chuyến tàu đang đi tới một phương trời. Trong cuộc đời này, ai cũng phải đi gặp một người, đi gặp lòng mình, hả bạn? Tôi đang lắng nghe "cái nhìn" của ông.
2. Cuối những năm bảy mươi tôi tốt nghiệp Đại học Bách Khoa. Tôi sinh ra và lớn lên trong thành phố của chúng ta. Ngôi nhà cổ u tịch của chúng tôi nằm trên một con phố nhỏ. Trong đó chỉ có mẹ tôi và tôi. Cha tôi đã mất khi tôi chuẩn bị làm đồ án tốt nghiệp. Tôi là út. Các chị gái tôi đều đã chồng con đàng hoàng. Và cũng đều đang ở trong thành phố này. Nhà tôi mát mẻ, lúc nào cũng phảng phất mùi hương và hoa thắp cúng trên ban thờ. Hằng ngày đi làm về, vác xe đạp qua ngưỡng cửa gỗ lim (bây giờ nó đã bị mòn trũng xuống như hình cánh cung ngược), tôi lại thấy mẹ ngồi bên lồng bàn chờ cơm. Có lần, mẹ chép miệng bảo xem có đám nào cưới đi để tao có cháu nội. Còn sống ngày nào, tao bế con cho. Tôi vâng, mẹ cứ yên tâm hôm nào con đưa về cho mẹ xem mặt. Xem làm gì mặt... Gần ba mươi rồi, lấy đứa nào con nhà gia giáo, tử tế là được. Tránh thân tướng: "Má hồng don nhọn trái đào / Trai giàu tình ái, gái giàu tình nhân", con ạ. Tối đến, tôi lại ra quán uống café với mấy thằng bạn. Nghĩ thời đó thật vui, thật vô tư. Mới đấy mà đã mấy chục năm. Giá mẹ có còn đến bây giờ thì cũng vẫn chưa có cháu bế. Tiếng nói không còn vang lên nữa. Tiếng nói đã bị chùng lại như dây đàn ngày mưa rầm. Nước mắt chảy vào chỗ trũng của thời gian, chảy vào chỗ chùng lại trong giọng nói của con người. Nước mắt con người chảy đến đâu thì dừng lại? Đừng ai phải vui quá nhiều, rồi lại phải khóc. Đừng ai phải khóc quá nhiều, rồi cũng chẳng thể vui. Có phải thế không, bạn? Tiếng nói được nối lại. Nàng đã chết rồi. Tôi đang đến với nàng đây...
Những hạt mưa vun vút đậu chéo trên cửa kính rồi ngoằn ngoèo chảy xuống. Lại tiếp những hạt mưa làm nhòa đi những cánh đồng, những làng quê, những cánh cò, những đàn bò. Chúng vô sự.
3. Theo ông, vợ chồng có phải là duyên số, định mệnh tiền kiếp không? Từ hôm mẹ nhắc chuyện lấy vợ, tôi bỗng thương mẹ hơn. Có chuyện này tôi kể ông tin cũng được, mà không cũng chẳng sao. Ngôi nhà của chúng tôi, tôi tả, ông đã biết rồi đấy, nó cổ xưa, u tịch. Bước vào đó là bỏ lại những nhộn nhạo, nhốn nháo ở bên ngoài. Hương hoa phảng phất trong tôi từ thủa ấu thơ. Hương của tuổi ấu thơ thì ai cũng biết, nó dai dẳng, bền chắc. Bao giờ mẹ cũng mua hương cúng của một hiệu quen trên phố Đồng Xuân cùng với gói hoa bọc trong lá chuối xanh. Trong có hoa lan màu trắng, hoa chuối màu xanh non, hoa cúc nhỏ màu vàng, hoa hồng màu đỏ, cành có gai rất sắc. Hương hoa thơm tinh khiết. Khi cha tôi còn sống, buổi sáng thức dậy, bao giờ ông cũng pha một ấm trà đặc thật ngon bằng nước sôi già đun trong cái siêu đồng nhỏ. Bộ ấm trà nhỏ xíu bằng đất nung màu da lươn sậm. Nước sôi tráng ấm nghi ngút khói. Bỏ trà. Tráng trà (bây giờ gọi là làm lông). Sau mới pha. Hút xong một điếu thuốc lào Kiến An lơ mơ khói là trà được rót ra. Hương thơm chát của trà bay tỏa khắp nhà. Vẫn giữ lệ đó, mẹ pha trà, rồi rót ra ba cái chén mắt trâu, đặt lên ban thờ. Uống trà cho người thanh khiết khi cầu khấn. Mẹ thắp ba nén hương, rồi chắp tay lầm rầm: "Con lạy chín phương Giời, con lạy mười phương chi Phật. Chúng con ở Nhà số..., Phường..., Quận,... Tỉnh,.... Nước.... Con lạy Giời, lạy Phật cho chúng con được khỏe chân mạnh tay, lưng ngay mắt sáng. Cho chúng con được ăn nên làm ra để nuôi các con các cháu phương trưởng, ngoan ngoãn....". Khi tôi còn bé, mẹ xin thêm: "Cho thằng (mẹ nói tên tôi) con của con học hành giỏi giang, khôn ngoan tấn tới, mỗi năm lên một lớp...". Thấy mấy chân hương rung rung, rồi hóa, cháy đùng đùng, mẹ bảo mẹ xin được rồi đấy. Gieo quẻ Âm Dương, xin cũng được. Có ai thương cho niềm hy vọng của cõi đời không? Có ai thấy được niềm hy vọng còn sót lại trong đáy bình kịp nút lại sau khi đã làm bay tung ra những điều đau khổ? Ai sống được mà không hy vọng? Không hy vọng thì người ta sống làm sao?
Sau những thủ tục đó, mẹ mới đi ăn điểm tâm. Tôi ra khỏi nhà trong hương thơm thanh khiết.
Bóng điện trên ban thờ tỏa ánh sáng vàng trong gian nhà của chúng tôi mỗi đêm. (Bây giờ tôi vẫn sử dụng loại bóng đèn đó). Có một đêm, (sau cái hôm mẹ nhắc lấy vợ), đã khuya lắm rồi, tôi tưởng như nghe thấy tiếng kẹt mở cửa. Đang mơ màng, tôi nghĩ đó là bà bạn của mẹ tôi đến thăm gia đình. (Bà Phú Thịnh là một nhà tư sản lớn của Hà Nội lúc bấy giờ. Bà năng đi lại với gia đình tôi không phải do cùng mối làm ăn, mà do cùng quê với mẹ. Sau khi mẹ tôi lấy chồng, ông bà nội cho hai vợ chồng ra mở cửa hiệu riêng, lấy tên hiệu là Đông Thịnh, thì bà bạn mới chỉ là cô bé tóc đuôi sam. Mẹ gọi bà ra giúp việc rồi mối lái cho một người cùng phố. Ông này hiền lành quá đâm chết sớm. Bà giàu có dần lên, nhưng không quên nghĩa cũ. Tiền của nhiều, chỉ hiềm một nỗi không được mụn con nào). Tôi nhìn sang vẫn thấy mẹ đang nằm ngủ trong mùng trên chiếc giường nhỏ góc nhà. Lúc đó, từ ngoài cửa, một người con gái còn trẻ, dáng thanh thoát, mặc sơmi trắng, quần sẫm màu bước vào đến vùng sáng vàng giữa nhà thì đứng lại. Nàng chậm rãi nhìn quanh. Rồi đến ban thờ, lau chùi đỉnh đồng, thay nước cúng, xếp lại mấy cái ghế, quét dọn... cứ tự nhiên như người trong nhà. Nàng đi lại như lướt trên mặt đất. Làm mọi việc thế mà không hề gây ra một tiếng động. Tôi nín thở. Một hương thơm màu tím thoảng qua. Tôi dụi mắt. Người hay ma? Tôi cũng không biết nữa. Đến bây giờ tôi cũng không biết lúc đó mình mê hay tỉnh. Đến sáng dậy, tôi vẫn thấy hương thơm màu tím thoang thoảng khắp nhà. Cho đến một đêm, tôi quyết định hỏi: "Cô là ai?". Nhưng hình như câu nói không có âm thanh, vì vừa cất lời xong bỗng nhiên tôi choàng dậy. Mồ hôi toát ra đầm đìa. Lúc tỉnh hẳn, tôi cố hình dung gương mặt ấy, mà không được. Lời nói đã bị đứt quãng. Tôi thấy hình như trong con người này có một tâm sự gì đó não nùng.
Cho đến một hôm tôi đi làm ca đêm về, khi đạp xe đến gần chợ Mơ thì tôi bỗng nhìn thấy cô đi bộ phía trước. Tôi vội đạp dấn lên để nhìn cho rõ mặt. Có điều lạ là, mặc dù cô đi bộ, tôi đạp xe, mà đạp nhanh đến đâu vẫn cứ có một khoảng cách không tới được. (Đến với hình hài của cái đẹp biết mấy gian nan). Khi đạp gần đến nơi, thì bỗng nhiên xe của tôi bị cứng tay lái, đổ rầm. Tôi ê ẩm mày mặt. Tôi thấy tôi nhìn lên những vì sao rất sáng trên thành phố, trên những nóc nhà. Lại thấy ở trên cao xanh kia tôi đang nhìn xuống tôi và cười nhạo: "Chết chưa! Ai bảo mày mơ mộng". Ai chả chết chưa? Ai chả mơ mộng? Hóa ra tôi vừa đạp xe vừa ngủ gật lúc nào không biết nên lốp xe đã trượt xuống đường ray tàu điện. (Những con tàu rồng rắn trong tuổi thơ của chúng ta giờ đây đã hóa thạch từ bao giờ rồi). Trong bữa cơm mẹ hỏi tôi độ này làm sao như thất thần, ma ám? Có phải lòng đứa nào thì mẹ đi hỏi cho. Tôi bảo không sao đâu mẹ ạ, mẹ cứ yên tâm. Nhưng mà tôi thấy tôi đang nói dối vì tôi thấy tôi đang đứng lên, đang đi vào phía nhà trong đánh răng. Rửa tội miệng. Răng con người rồi đến lúc cũng phải gãy. Sự thật thì chỉ có một thôi. Làm gì có sự thật bị gãy bao giờ. Lưỡi cũng chỉ có một thôi. Nhưng lưỡi chẳng phải bao giờ cũng nói sự thật. Răng con người màu vàng theo thời gian. Thời gian làm cho cái gì cũng có màu vàng. Kỷ niệm có màu vàng. Ốm đau có màu vàng. Tình yêu có màu vàng. Mùa thu có màu vàng. Nhưng sau mùa thu là mùa đông. Rồi lại mùa xuân. Mùa xuân nào cũng có hoa đẹp, có lòng người tử tế, có sự độ lượng, có sức sống tràng sinh, có nghỉ ngơi và lao động. Gương mặt ông sáng lên.
4. Nhà máy nơi tôi làm năm nào cũng có đoàn sinh viên về thực tập lao động. Năm đó cũng vậy. Nhưng ông biết sao không? Chính nàng đấy! Nàng cũng có trong đoàn sinh viên thực tập. Đúng là người tôi đã gặp trong mơ. Từ thủa hoa niên hoang dại cho đến chết con người có bao giờ thôi mộng tưởng, hả giời? Con người có bao giờ thôi lầm lẫn? Vẫn cái dáng thanh thoát ấy, vẫn chiếc áo trắng ấy. Tôi không còn nhớ tóc nàng thế nào, nhưng mà đẹp. Hình như dài. Nhưng có khi ngắn, cũng nên. Mắt nàng đổi màu ông ạ. Lúc đen, lúc nâu. Mới lại ánh điện trong nhà máy không chính xác lắm. Cái người bằng xương bằng thịt mà tôi muốn đưa về cho mẹ xem mặt đây rồi. Ông sẽ bảo làm gì có chuyện như thế giữa cuộc sống duy vật của chúng ta. Làm gì còn ma, còn cô Tấm nữa. Tôi đã bảo tin hay không là tùy ông mà. Các ông là nhà văn, nhà thơ, nhưng tôi thấy các ông cũng hay báng bổ lòng tin của con người. Chúng tôi là dân làm Khoa học Tự nhiên, thấy sao nói vậy. Về lý sự, văn hoa, bay bướm, làm sao chúng tôi so với các ông được. Cuộc đời này vừa đơn giản, vừa phức tạp. Các ông hay làm phức tạp lên những điều đơn giản; làm đơn giản đi những điều phức tạp. Là nghệ sĩ, các ông liều lĩnh; là con người, các ông lại quá nhiều hãi sợ. Cách ứng xử của các ông gọi là tinh tế cũng được, gọi là tủn mủn cũng được. Mặc dù cách suy nghĩ của chúng tôi không quanh quéo như của các ông; nhưng có mạch lạc thế nào thì tình yêu và cuộc đời này vẫn là một ẩn số, ông ạ. Người ta chẳng bao giờ với tới được tình yêu thật sự. Đấy, rồi ông xem. Trong tiếng máy đang chạy ầm ầm, tôi sững người nhìn nàng đang tiến đến. Gặp gỡ là định mệnh. Không oan gia thì không gặp mặt. Chào anh ạ. Nhóm chúng em có ba người được phân công về tổ tiện nguội do anh phụ trách... Tiếng chào của con người là tiếng chào của con người. (Ông đừng cười cách diễn đạt của tôi. Thể nào cũng có giây phút trong đời ông cũng nghĩ thế đấy). Tiếng người đôi khi ta lại nghe bằng mắt. Tôi không còn nghe thấy gì nữa. Nàng đẹp. Nàng đẹp một cách kỳ lạ. Nhất là đôi mắt. Đôi mắt như đọc được trước ý nghĩ của người nói chuyện. Mọi việc tốt đẹp cho đến ngày hết thời gian thực tập thì tình yêu và tai họa đã xảy ra với tôi. Và cả với nàng nữa.
Chuyện thế này: sau khi liên hoan ăn kẹo bánh Hải Châu xong, tôi quay về bên máy làm việc tiếp. Đám sinh viên còn ở lại để Giám đốc nhận xét, dặn dò. Thú thực, tôi cũng không thể tập trung làm việc được. Lát nữa em ra đi rồi. Chưa nói với nhau đâu, nhưng tôi biết, giữa chúng tôi đã có tình cảm thật lạ lùng như từ đời thủa nào rồi. Làm nốt chi tiết này thôi, thì nghỉ, tôi nghĩ. Tôi vừa đưa thanh thép vào máy thì bỗng có tiếng gọi đằng sau: "Anh ơi...". Tôi vội vàng quay lại thì đồng thời tiếng kêu đau đớn vô thức của tôi cũng bật ra: bàn tay tôi đang bị quả lô của máy nghiền nát. Trong đau đớn tuyệt vọng tôi cố ngoái lại nhìn nàng không để ý đến bàn tay tôi đang bị cuốn đi; nàng cũng đang thất thần, đau đớn nhìn tôi. Nàng cuống cuồng gọi mọi người. Người ta xô đến. Người cắt cầu dao điện. Người bế xốc tôi xuống. Người quạt. Người bảo dãn ra cho có khí thở... Ông nhìn ra những ngôi mộ lác đác trong các khu vườn. Chả bao giờ người ta với tới được tình yêu thật sự đâu; mặc dù tình yêu không phải là sự thật. Đời người, ai chả đi tìm những ảo ảnh, những phù du, ai chả gặp tai nạn. Ra khỏi nhà là tai nạn. Gặp gỡ là một tai nạn lớn nhất trong đời con người. Càng sống càng sợ gặp người. Người chết thì chẳng còn phải sợ. Đằng xa, rừng cao su được trồng có trật tự, xanh ngắt, thẳng tắp, vút cao. Những kênh rạch, miệt vườn của miền Đông Nam Bộ thanh bình và đẹp quá. Thiên nhiên bao giờ cũng vô tâm. Cả tàn nhẫn nữa. Cũng do con người.
5. Khi tỉnh lại được thì tôi thấy mẹ, các chị tôi và nàng đã ở đó. Mắt tôi hơi bị chói, nhìn ai cũng thấy như nhìn qua một bình dung dịch lỏng màu vàng. Những bóng người cứ chập chờn bên trên. Mẹ tôi hỏi nàng: "Cháu còn học hay đã đi làm?". "Dạ, cháu sắp đi dạy học". Tôi chóng mặt quá, nhắm nghiền mắt lại. Tôi thấy nhiều người đi lại trong đầu mình ong ong. Tôi nhìn thấy tôi rất cám cảnh đang nằm trên giường trắng mặc toàn màu trắng. Mùi ête bệnh viện, với tôi, là kỷ niệm màu trắng. Chắc mặt tôi cũng màu trắng hoặc xanh rớt. Kỷ niệm cũng xanh rớt vì nó đã kịp vàng đâu. Tôi bảo kỷ niệm ơi, mày ra ngồi ngoài kia nhé. Được rồi, cứ ra hẳn ngoài hành lang ấy. Khi nào tao gọi thì hãy vào. Hiện tại vui hay buồn thì cũng chưa phải là kỷ niệm. Các chị gái của tôi bảo: "Làm giáo viên cũng tốt. Em ở đâu?". "Nhà em ở Hai Bà". Tôi nhìn em mà lòng tê tái. Mẹ tôi nói ngàn ngạt như khóc. Nàng ấp úng: "Lỗi tại em...". Tôi bảo không phải đâu.... Rồi thở dốc. Không phải đâu. Ngày xưa xa lắm chắc chúng ta phải nợ nần gì nhau. Tôi nhìn em cắm hoa vào chiếc cốc thủy tinh mà hiểu rằng nó sẽ thành kỷ niệm. Hoa đời đẹp thế kia, màu sắc thế kia. Mà tôi thì còn trẻ. Thực ra, có bao giờ người ta già đâu. Người ta chỉ nhiều tuổi thôi. Rồi chết. Đến chết con người còn thơ ngây trong vòng quay của tạo hóa.
Buổi chiều hôm đó em ở bên tôi. Tôi chỉ vào những bông hoa tím rất xinh, mỏng manh đang đứng ẩn bên những bông hoa khác, hỏi em: "Hoa gì mà đẹp thế?". Em không cười, nhợt nhạt: "Hoa Tiên Nữ đấy, anh ạ". "Tên hoa đẹp quá. Hay em là Tiên Nữ". Tôi cũng không ngờ câu nói cốt làm em vui mà quên đi những ân hận, dày vò trong lòng; lại là câu nói vô duyên, định mệnh. Tiên thì có bao giờ ở mãi trên trần gian được? Từ dạo đó tôi có bỏ công đi khắp nơi hỏi mà cũng không ai biết loài hoa đó. Nhưng tôi biết phải có ở đâu đó trên thế gian này. Buổi tối, khi em về thì những bông hoa đó cũng tựa vào những bông khác, rũ xuống, im lìm. Cái đẹp mỏng manh quá rất khó sống. Cái thoáng chốc của tình yêu chỉ là sự thật khi nó trở thành kỷ niệm. Còn trong lúc sống với tình yêu, con người ta không biết tình yêu thật sự là gì. Sau này, tôi chẳng gọi thì kỷ niệm cũng về. Tôi thấy tôi bắt tay nó rất lâu...
6. Tôi ra viện được vài hôm thì nàng đến. Lời em nói như gió thoảng, như chiêm bao. Em được phân công lên miền núi dạy hợp đồng ba năm. Hết hạn là được về biên chế thành phố. Đêm đó tôi cầm tay em và bảo nếu em không chê anh, em đi bao lâu anh cũng chờ. Em ở bất cứ đâu, gọi một tiếng là anh đến ngay. Trong đời con người, tiếng gọi bắt đầu khi nào? Khi nào thì ta ý thức được tiếng gọi? Ngôn ngữ chắp lại cho tiếng gọi giống nhau về hình hài, âm thanh. Nàng đã gọi tôi một tiếng...
Buổi chiều đó như mọi hôm tôi đi bơi sông Hồng. Đang mùa hè. Trời mưa rào rất to. Đằng xa, sấm chớp ùng ùng. Tôi giật mình khi nghe tiếng nàng gọi: "Anh ơi". Tôi thảng thốt mất mấy giây, rồi bơi sải thật nhanh trong làn nước đục ngầu để đến chỗ tiếng gọi. Cuống cuồng như rái cá đang đi tìm con hay trong mùa động dục. (Nói thêm điều này với ông không phải để khoe tài, mà chỉ để chứng minh cho những điều không bao giờ ta có thể hiểu được về tình yêu: Tôi bơi rất giỏi, ông ạ. Cũng do hồi bé tôi đã chỉ thích hai môn là bơi lội và đánh nhau thôi (về điểm sau này sổ liên lạc học sinh của tôi không có gì để hãnh diện). Tôi có thể điều khiển cho nổi người, ngửa mặt, vắt tay lên trán nhìn trời xanh, bao lâu cũng được, mà không bị chìm. Tôi có thể bơi nhiều kiểu. Bọn bạn tôi phải phục tài). Nhưng bơi mãi, bơi mãi, mà tiếng gọi thì cứ xa dần, rồi mất hút như bay bổng lên thinh không. Trên nền trời chiều le lói ánh vàng rực có một đám mây ngũ sắc như tà áo dài của nàng tiên đang múa lượn. Thoắt cái, đám mây bay vút đi như một vệt sao đổi ngôi. Trời ầm ì, tối sầm lại. Tôi thảng thốt, thấy trong lòng bồn chồn, với những lo âu. Lúc về, mẹ bảo: "Con gặp mưa, bị cảm rồi". "Không có gì đâu, mẹ ạ". Tôi linh cảm thấy chuyện chẳng lành.
Chuyện chẳng lành thật: Buổi chiều ấy tan học, mấy cô trò đang lội suối trở về thì nước lũ ào ào ập đến. Cô vội xốc ngay mấy đứa bé nhất lên bờ. Còn hai đứa lớn hơn đang bám vào rễ cây cuống cuồng sợ hãi. Một tay bám chặt gốc cây, tay kia cô kéo lên được một đứa. Còn đứa kia, rễ cây bị bật ra, nó ngày một xa bờ. Cô vớ được cành cây, đuổi theo: "Bám chắc nhé!". Con bé bám được, nhưng nước lũ xiết quá. Đất dưới chân cô cũng bắt đầu lở. Rồi sức kéo của đứa bé, sức nước chảy xiết, đất lở, bất thần kéo luôn cả cô xuống trong những tiếng gào thét thất thanh, tuyệt vọng của lũ trẻ trên bờ. Hai ngày sau người ta tìm thấy xác của hai cô trò. Báo Tỉnh đã có những bài viết ca ngợi lòng dũng cảm, tận tụy của cô giáo trẻ miền xuôi. Có hồn trong tiếng gọi không? Tiếng gọi "Anh ơi..." nghe xót xa, chìm khuất, tủi buồn. Đó là tiếng gọi cuối cùng trước khi nàng chìm sâu vào lòng đáy vực trong mùa nước lũ.
7. Mai là ngày giỗ nàng. Tôi đến với nàng đây. Ông xem hoa này có đẹp không? Hương thơm có màu tím tỏa ra khắp khoang tàu điều hòa. Chúng tôi đang đi trong cuộc đời mát mẻ, ôn hòa.
Tàu dừng lại. Ông bước xuống sân ga vào buổi chiều. Tôi thấy tôi cũng không còn trong khoang điều hòa nữa. Những chuyến tàu lại ra đi như bao đời. Phía xa kia, ông đang rẽ nước bước đi. Phương Tây buổi chiều rỡ ràng màu hồng. Tôi thấy trong tôi có nước mắt. Nước mắt con người chảy đến đâu thì dừng lại?
Hà Nội, tháng 9 năm 2006
Nguồn: Văn Nghệ số 41 (14 - 1
0 - 2006)
Về Đầu Trang Go down
http://qh2007xsnv.coolbb.net
Shaqi
Tổng giám đốc
Tổng giám đốc
avatar

Tổng số bài gửi : 181
Điểm số của bạn : 14839
Danh tiếng : 0
Join date : 23/03/2010
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: phía tây thành phố   Tue Apr 13, 2010 12:23 pm

Phía Tây thành phố
Có ba người đàn ông: một người to, một người nhỏ, một người trung bình. Đàn ông chẳng bao giờ là không giống nhau. Ba cái đầu nhìn vào quyển thực đơn giả da màu mận chín để trên bàn. Ánh nắng qua cửa sổ chiếu lên những chữ mạ vàng lấp lánh. Chẳng phải bao giờ cái gì lấp lánh cũng đều là vàng.
Cuốn Kinh phúc âm của dạ dày được lần lượt mở ra. Dòng sông thức ăn sơn hào hải vị tràn trề. Những dòng chữ đen lấp loá như dòng cát bùn lẫn sỏi sạn tuôn ra từ lòng mỏ để đãi lấy những hạt vàng. "Ai ơi bưng bát cơm đầy. Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần". Trong đời, mỗi người một nghề. Khói, lửa, mồ hôi, đôi khi cả máu... để được no lòng. Còn hạnh phúc lại là một chuyện khác. Phía Tây có nhiều chuyện lạ. Quyển sổ dừng ở trang đồ uống. Đồ uống bao giờ cũng giản dị, ngắn gọn. Nghe tên không kêu bằng món ăn. Kêu và cũng khó hiểu nữa. Ở một quán rượu trong phố có rượu dân tộc và rượu quốc tế. Rượu "dân tộc" có Chúa Trịnh đứng đầu bảng, rồi Tây Môn Khánh, Hoàng Đế, Minh Mạng (Nhất dạ lục giao sinh ngũ tử)... Hàng chục loại khác nghe như tên các danh nhân. Ba ngón tay cùng chụm vào một hàng chữ. Sau rút về. Trên các ngón tay có đeo nhẫn vàng. Có cái gắn ngọc màu đỏ. Bàn tay đó đặt chặn lên cuốn kinh giả da đã gấp lại.
Họ ngẩng lên nhìn trần nhà theo khói thuốc. Trần nhà màu kem nhẹ nhõm, hoa văn nổi nối đuôi nhau đến tận sát tường có gắn điều hoà nhiệt độ. Một chấm đèn sáng xanh bằng đầu que hương: máy đang làm việc. Khói thuốc tan loãng. Kính cửa sổ đóng kín. Màn lụa mỡ gà mỏng nhẹ phất phơ. Dưới kia dòng người xuôi ngược. Đời bao giờ mà chẳng phải tất bật, lo toan? Cả nhớ nhung nữa. Bây giờ nàng đang làm gì, ở đâu? Mọi sự rồi thành chả ra sao cả. Chỉ thấy thương, mà cũng tội nữa. Nói dối cũng là việc cùng chẳng đã. Nói dối thì đau mình, lại đau người. Người yếu đuối thì hay làm thế. Tươm tất phủ lên những nhếch nhác, ê chề. Người con trai kia đang nói chuyện gì với người con gái? Tất cả rồi cũng phải kết thúc thôi. "Tình ngỡ đã quên đi, nhưng tình vẫn lại về"...
Việc nhiều quá mà chưa xong. Những sự hiếu, hỉ, đáp lễ nhau rất mất thì giờ. Tý nữa phải tạt qua buy-rô xem có công văn giấy tờ gì không. Con bé thư ký bắt đầu hỗn rồi. Có lẽ phải thay đứa được việc hơn. Không cần xinh lắm. Mất rất nhiều thời gian. Mai thằng ấy ở trong Nam ra, bàn lại. "Típ, típ"... lại nhắn cái gì thế này? Được gọi cho nó bảo đang tiếp khách quốc tế. Có tiếng rao thuốc bả chuột: "Chuột đồng chuột cống chuột chù ăn vào gật gù một tí chết ngay. Kể cả chuột Tây chuột ta chuột Bồ Đào Nha chuột Nga chuột Pháp chuột Tuynidi chuột Thổ Nhĩ Kỳ chuột gỉ chuột gi chuột gì cũng chết"... Lại rao: "Ai mà chẳng có đôi tai, Mẹ ơi con muốn có hai cái vòng, Bao ngày con đợi con mong, Giờ đây con đã có vòng đeo tai". Đấy là rao xỏ lỗ tai, bấm máy.
Miếng đất ấy bây giờ lãi gấp ba. Hôm nọ nhờ xem bảo đất hình Mộc (dài) phát về đường văn. Rồi đọc: "Thắt cổ bồng phồng ra huyệt kết, / Xem cho biết mộc tiết, kim loan; / Mộc tiết, văn đỗ trạng nguyên; / Kim loan, võ được tước quyền Quận công". Văn cao nhất là Trạng nguyên, Tể tướng rồi thấp dần xuống thư ký. Lại hỏi về hướng nên làm nhà. Bảo: "Thuỷ mệnh cấn trạch, chính Tây diên niên, Tây - Nam sinh khí, tương hợp giai ngâu, gia giáo huy hảo, phúc đức tổ phùng lai". Diên niên thì thọ, sinh khí thì khoẻ mạnh.
*
Ba cái đầu thôi không nhìn trần nhà, nhìn khói nữa. Nhìn nhau. Họ ngồi theo thế chân vạc, chia thật đều cái bàn tròn thành ba điểm cân đối. Tam giác đều. Có một người bỏ cuộc nhìn nhau, nhìn đi nơi khác. Nơi khác ấy có một người khác giới còn trẻ, đứng ở quầy bar, quay lưng lại đang trang điểm. Trong gương có một màu da giống màu rượu Johnnie Walker đỏ pha đá hay màu nước chè nhạt. Không thể nói đó là nước da vùng Amazôn, nhưng nước da thật mịn. Mỹ phẩm đắt đỏ. Đang là "mốt". Dịch lên một chút là đôi mắt. Đôi mắt im lặng, đẹp, giông bão. Lại như dò hỏi, đo lường. (Nhìn nhau qua gương thì được lâu mà không ai biết). "Tấm gương... phản ánh... khi thì mầu xanh thẳm bầu trời, khi thì bùn nhơ...". Nước da vùng Amazôn đó mặc áo đỏ, riềm đăng-ten đen ở cổ, váy đen dài thướt tha, bí ẩn. Người bỏ cuộc không dám nhìn lâu, đôi mắt đọng ở sâu đáy cốc. Cốc sóng sánh. Người ngồi bên cạnh phía phải lại "Típ, típ" nhắn tin. Người thứ ba đang nghịch chiếc thìa hình Mộc, phát về văn. Nhìn qua thành cốc đầy màu nước lửa thấy đĩa xa-lát rất đẹp. Những lát cà chua đỏ tươi xắt mỏng bày xung quanh. Những miếng dưa chuột cắt đôi, chẻ tư châu tuần. Rau mùi xoắn xuýt ôm lấy rau xà lách trộn dầu, ngóc lên như là ngạt thở, như là tìm ánh sáng. Bát xúp toả khói mờ, uể oải. Xúp trong sánh như bột lọc có các sợi trứng tráng mỏng, thái nhỏ như cái tăm, thịt lươn màu trắng nhìn thấy thớ nhỏ li ti, mộc nhĩ màu nâu rất đẹp, lại có những hạt sen lững lờ, hạt tiêu xay nhỏ, mịn trải đều trên mặt. Đĩa muối tiêu, chanh, ớt đặt bên cạnh. Ăn xúp bằng thìa sứ, màu trắng.
Đồng hồ chỉ quá Ngọ. Nước xốt nâu xẫm đọng trên bàn trải khăn trắng. Những giọt nâu. Đống xương chim bồ câu quanh đĩa. Những cái xương nhỏ và mảnh. Ba người đàn ông cùng cúi xuống, cùng ngẩng lên, cùng nhìn nhau, cùng ngửa cổ. Một cái miệng mấp máy; một cái giống như cười phô hàm răng ám khói; một cái nhai, ngẫm nghĩ. Thịt bò mềm, ngọt có vị oi khói rất tự nhiên, giống ngày xưa ở rừng. Rừng lúc đó ấm áp, chưa bị chặt nhiều cây. Đêm quanh đống lửa nghe con nai tác ở xa rất thảm thiết. Thịt nai nướng bùi, thơm, rất ngon. Sấy khô cho vào ba lô, ăn dần. Cây chặt nhiều để làm nhà, để đốt, để lấy rễ bán. Lại "Típ, típ". Bàn tay xạm, tái bệnh sốt rét lập cập, nóng nảy rút cái máy ra, bấm tắt máy, cho vào túi áo ngực. Ở đằng kia, bàn tay đeo nhẫn ngọc đỏ đang búng cái thìa hình Mộc quay tít. Bàn tay khác mũm mĩm đang dày vò chiếc khăn bông mới thay tẩm nước hoa mát lạnh, rồi đưa lên lau đôi môi dày bóng nhẫy. Những ngón tay mũm mĩm cụ cựa, ngập ngừng, mơ màng nghĩ đến vùng rừng rậm Amazôn. Bàn tay đó, bàn tay xạm, bàn tay đeo nhẫn nạm ngọc đỏ, cùng nâng cốc. Người khác giới ở quầy bar nhướn gót, nhìn xuống đường. Các động mạch ở thái dương ba người đàn ông giật giật như có lửa. Máu họ có lửa, có axít chứ không phải sữa.
Ba cái đầu cùng hướng ra cửa sổ có màn mờ màu mỡ gà. Ngã tư nhốn nháo, rất đông người. Màn mờ màu mỡ gà được bàn tay Amazôn nhỏ nhắn, thanh mảnh, vén lên. Ba cái đầu lần lượt đứng lên tụ lại bên cửa sổ. Nhìn xuống đường. Nín thở. Một người thở cạnh cái đầu. Qua ánh sáng cửa sổ thấy những sợi tóc mềm bay lên, lại nằm xuống lại bay lên gấp gáp, đều đặn. Một người thở cạnh cổ. Cái cổ cao hơi ngọ nguậy. Một người thở cạnh áo. Áo vải dày không có biểu hiện gì. Áo màu đỏ riềm đăng-ten đen ở cổ. "Vũ vô kiềm toả năng lưu khách"... Trời quang, chẳng có một giọt mưa.
Mưa không quá Ngọ, gió chẳng quá Mùi. Cái gì rồi chẳng chóng qua, phấn hồng chẳng phụ phôi pha má đào. Đôi mắt sắc sảo, u buồn nữa, mà khinh bỉ thăm thẳm trên nước da nâu mịn, ánh lên bất ngờ trên khung kính cửa sổ. Đôi mắt như dò hỏi, như đo lường, như giông bão... Ba cái đầu giãn ra, giật lùi. Đàn ông chẳng bao giờ là không giống nhau. Ở dưới đường chỗ ngã tư có một chiếc xe máy nằm kềnh, xăng chảy ra. Một người con trai nằm úp mặt xuống đường. Máu ở tai rỉ ra. Một người con gái trẻ, xinh đẹp ngồi cạnh đang xoa đầu gối khóc, trông rất tội. "Ai mà chẳng có đôi tai"...
Từ cửa sổ theo đường chim bay đến chỗ họ là 31m15. Còn đi bộ theo hai cạnh tam giác, xuống cầu thang ngang qua đường, phải xa hơn, 50m80.
Từ cửa sổ đến bàn ăn là 4m25, từ bàn ăn đến quầy bar là 3m. Ba mét tai nạn chia cho ba người. Tai biến của cái đẹp vừa mơn chớn, mơ hồ, vừa tàn nhẫn, sâu sắc. Đôi mắt và làn da mịn: ở trong gương.
Một cái đầu "Típ, típ" nghĩ về tương lai, một cái đầu hình Mộc nghĩ về hiện đại, cái còn lại nghĩ về quá khứ vùng Amazôn. Cả ba cùng ngả vào nhau rập rờn, lử lả lướt qua quầy Bar, ra tiền sảnh, xuống đường.
Bắt tay nhau cùng ngửa cổ ứng thiên, cười to một tiếng... rồi chia tay.
(Rút từ tập Nước Thiên đàng, NXB Phụ Nữ n
ăm 1996)
Về Đầu Trang Go down
http://qh2007xsnv.coolbb.net
Shaqi
Tổng giám đốc
Tổng giám đốc
avatar

Tổng số bài gửi : 181
Điểm số của bạn : 14839
Danh tiếng : 0
Join date : 23/03/2010
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: ngày tết   Tue Apr 13, 2010 12:25 pm

Ngày Tết
"Sao anh không về chơi thôn Vỹ?"
(Hàn Mặc Tử)
I. Mỗi năm đều phải có Tết. Ai sinh ra chữ Tết mà lại ngụ kết nhiều ái ngại thế nhỉ? Tết về là phải dọn nhà, mua hoa, là quần áo, nấu nướng, treo lịch, sắp đặt lại bao nhiêu là thứ. "Nửa đời nhìn lại". Dạo xưa, lúc còn trẻ con mình thấy đời toàn những màu hồng, áo đẹp, được mừng tuổi tiền mới tinh, lúc nào cũng chỉ mong Tết. Tết của người lớn khác rồi. Đến đêm Ba Mươi mới xong việc, coi như được nghỉ ngơi, cũng coi như hết Tết. Khi yêu nhau người ta đã vô tình chuẩn bị cho sự háo hức của đêm giao thừa hôn nhân. Sáng Mồng Một trở dậy mới thấy đời quạnh vắng. Tiếng cassette nhè nhẹ: "Đời sao im vắng. Như đồng lúa gặt xong...". Câu hát nghe thấm thía, xót xa. Cả ngày Mồng Một người ta loanh quanh ở nhà trong sự mới mẻ của thời gian, trong sự ngỡ ngàng thiêng liêng của những quan hệ mới quen thuộc vừa được cải thiện, tân trang. Những rét mướt của đời đành đứng ngoài cửa theo gió lang thang trong hiền lành và thiếp ngủ của nhân gian. Khói hương cuối năm gợi cho con người nhớ về những cánh đồng tuổi thơ, về cội nguồn... Có tiếng chuông điện thoại. "A lô...Vâng. Hảo đây ạ. Anh nhầm máy rồi. Không sao...". Giọng nói nhẹ, nhiều thương cảm. Cái máy được đặt xuống. Những ngón tay thon, giản dị buông ra hững hờ, nghĩ ngợi. Mình ra ngoài thành phố dạy học, "gõ đầu trẻ" đã mấy năm rồi nhỉ? Làm một cô giáo dạy văn cũng có nhiều cái mệt. Nhất là lại có chút nhan sắc. Bà Huyền chẳng hiểu độ này thế nào? Nghe bảo tay chồng loăng quăng suốt. Lại thêm cờ bạc. Đời chị có nhiều chuyện đáng thương. "Chị ấy năm nay còn gánh thóc / Dọc bờ sông trắng nắng chang chang". Những điệp âm sáng loà ở câu sau như dắt díu nhau chạy mãi vào hút xa thời gian một kiếp người...
II. Cốc rượu có chân để trên bàn. Rượu màu nâu sáng. Khói thuốc bay lơ lửng rồi tản ra quanh phòng. Tiếng nhạc dìu dịu. Cái đầu tóc cắt ngắn đeo kính nhìn ra cửa sổ, nhìn trời mưa. Bàn tay nhấc chiếc cốc lên. Tết này là bốn Tết rồi. Những hạt mưa bụi bay lơ ngơ bám vào cửa kính. Bàn tay đặt lại chiếc cốc lên bàn. Bàn tay nâu nổi gân bật lửa. Điếu thuốc cháy lên thanh bình. Mấy bông hoa cúc vàng tươi sáng. Bây giờ hoa rất đẹp. Điếu thuốc đặt trên miệng gạt tàn. Gạt tàn bằng đất nung phủ men da lươn hình trống đồng. Gạt tàn to, tiện dụng. Những cán thuốc màu vàng chúi đầu cắm vào đó yên nghỉ sau những phút giây cháy sáng oanh liệt. Thời gian đo bằng khói, cán thuốc, tro, bụi và công việc. F.Bacon bảo rằng lạc thú của tri thức lớn hơn lạc thú của ái tình và rằng chỉ có tri thức mới giải phóng tâm trí khỏi mọi vọng động, náo nhiệt của đời sống áo cơm. Mấy tập thơ mới in của bạn bè tặng đặt trên đi-văng. Có mấy tờ báo, quyển sách mới xuất bản. Sách vở bây giờ nhiều. "Bột giặt Daso mới là hảo hạng". Làng quê vào dịp này thật đẹp, yên tĩnh, thư thái. Những cánh đồng nhàn rỗi, thưa vắng người. Xe máy vẫn hối hả rú còi vào bình minh thành phố mỗi ngày. Bàn tay lơ đãng cầm quyển thơ lên. Trên trang đầu có dòng chữ viết tay: Thân mến tặng Huy để đọc cho vui. Văn chương hình như không phải chỉ để đọc cho vui. Bên dưới có chữ kí hùng hồn, bay bướm. Cái đầu cúi xuống rồi đứng lên ra phía cửa sổ. Trên bản đồ, sông Hồng ở phía Bắc thành phố. Phương Bắc ở phía xa kia. Cái ngày xưa ấy. Phía Tây thành phố là bây giờ. Cái tủ màu nâu đứng sát tường. Tủ để đựng cốc, đựng rượu, đựng sách... Mỗi người là một cái tủ đựng hồ sơ bí mật về cuộc đời mình. Tủ thì có nhiều kiểu. Có cái im lìm có cái hồ hởi, lộng lẫy bởi kiểu dáng và màu sắc. Khoá tủ chìm bên mép cánh như con mắt lim dim. Con mắt lim dim là đang khoái lạc hay đang tư lự? Mắt khoá như khích lệ. Tủ này, mày bảo như thế thì ra thế nào? Thế à? Ừ nhỉ. Kẻ đó bệnh hoạn, đố kị lắm à? Trên màn hình computer có chữ Ngày Tết. Tết đến rồi ư? Có nên gọi điện thoại không? Những người nhỏ nhen cho rằng chủ động gọi điện thoại là lép vế, hạ mình. Người nói điện thoại bao giờ cũng cúi xuống đất; còn nói di động lại ngẩng lên trời. Vì sao? Cứ ngẩng lên trời thế nhỡ mưa ướt mặt thì làm thế nào? Giống như cuộc đời, trong văn chương con người cũng phải có nói năng, bàn tán mà lí luận văn học gọi là ngôn ngữ nhân vật. Phụ nữ thường nói những chuyện gì với nhau nhỉ? Cái này phải "hư cấu" đây.
III. "Người về soi bóng mình, Trên tường trắng lặng câm...". Có tiếng chuông điện thoại. Âm lượng cassette nhỏ dần lại. Bàn tay thon hồng lên vì nước lạnh nhấc máy. Tiếng chuông gắt gỏng ngưng bặt. "Vâng... Vâng... Vâng ạ. Anh đang viết à?". Có tiếng thở dài. Mái tóc dài rủ xuống như tranh lụa một thiếu nữ đang gội đầu. Phải vặn bé cái chuông điện thoại lại mới được. Cứ chuông là giật mình. Một gương mặt xinh đẹp in trên sàn nhà đang lau ướt nước. Gương mặt đó dừng lại tự quan sát, nhìn ngắm. Đôi mắt to, đen, đẹp, im lìm. Con người trên mặt đất này cứ phải cắm mặt xuống mà làm lụng, mà kiếm sống, mà sửa sang. Quần áo là một thứ phải sửa sang quan trọng nhất nhưng cũng mệt mỏi và dễ gây chóng mặt, ngán ngẩm nhất. Mưa xuân dai dẳng. Những hạt mưa mang cái lạnh thấm thía. Có tiếng gõ cửa. "Ôi, Phương, vào đây!". "Hảo... Tao đang chán. Lão bỏ đi rồi". "Mày yêu nhiều quá...". "Sinh ra là đàn bà dẫu làm bà gì thì vẫn là một định mệnh. Niềm vui chả có bao nhiêu chỉ thấy buồn khổ, lo âu, tuy chẳng phải là lo lớn. Phúc họa nấp trong cái đẹp. Mười anh đàn ông thì có đến chín phẩy chín anh chạy theo nó. Lão theo con thư kí vào Nam". "Chả làm gì được... Mày vẫn làm báo à?". "Đàn ông chạy theo cái Đẹp là để bù lỗ cho khiếm khuyết bản thân của họ và để hãnh diện". "Kết hôn với đạo đức thì cũng tốt. Nhưng đấy là lúc về già". "Sống với nhau, đàn bà bao giờ cũng là mẹ của đàn ông. Lo ăn, lo ngủ, lo đủ thứ... Càng yêu tao càng thấy chán. Chưa kịp quen đã chực vồ ngay lấy mình. Tầm thường khủng khiếp. Có mỗi mình, mày dọn nhà làm gì cho mệt?". "Thực ra, làm đàn ông cũng chẳng sung sướng. Sự lo của họ là lo lớn". "Tình yêu chỉ là giai đoạn ban đầu mang tính chất phụ gia. Hôn nhân là phía sau cánh gà của tình yêu. Vấn đề lưu truyền nòi giống là tất yếu. Trước đây lúc nào lão cũng hi ha hi hóp làm tao mệt lử cả người. Đàn ông chả biết sạch biết bẩn là cái gì cả. Những hoạt động bên ngoài của họ là để khoả lấp sự cô đơn, yếu ớt, chóng chán. Phải yếu ớt mới cần sự ồn ào. Cuộc vui nào rồi cũng phải chấm dứt. Bà Huyền độ này thế nào? Thôi, cho qua đi. Lão còn gọi điện tán mày nữa không? Với lại, dẫu gì bà ấy cũng là chị". "Ừ... Mưa. Lạnh nhỉ...". "Hai vợ chồng con Thoa thằng Toàn cứ như trẻ con. Đến nẫu ruột. Chúng nó tra từ điển để cãi nhau. Con vợ nấu ăn không ngon. Thằng chồng tủm tỉm chê bảo quyển sách dạy nấu ăn đó sai chính tả. Con Thoa cãi bảo không sai. Thế là loạn nhà. Con bé con ngồi dưới sàn nhà sợ khóc ầm lên. Thằng chồng cáu thấy chân lý của mình bị lung lay mới lôi từ điển ra tra rồi còn vẽ cả sơ đồ tư duy của vợ lên bảng bảo cách nghĩ của vợ là ngô nghê, lôi thôi. Đố kị, nhỏ nhen đến thế thì cũng lạ. Vợ chồng chúng nó thật như địa ngục". "Được bà mẹ chồng cũng thương nó. Cũng chẳng có đôi nào yên ấm thật sự...". "Mày mua vải này ở đâu trông cũng được đấy. Có đắt không? Chàng tặng à? Cái váy hôm nọ mày khen tao quẳng vào sọt rác rồi". Những mơ mộng của một thời thiếu nữ vô lo đã tan biến từ lúc nào chả biết nữa. Lấy chồng như đi vào lễ hiến sinh tự nguyện. Chỉ mới mẻ lúc yêu nhau. Sau đó là nghĩa vụ, thói quen. Mọi nổi loạn trong hôn nhân ở xứ ta vẫn còn xa lạ. "Gái chê chồng không chứng nọ cũng tật kia". "Hôn nhân là bệnh viện của tình yêu". Chuyện bà Huyền khiến mình ngại. Bà ấy tốt chỉ tội yếu đuối. Thôi, đành vậy. Ai rồi cũng phải thế. "Mày nghĩ gì thế? Chán nghe rồi hả. Thôi tao về...". Cánh cửa được khép lại.
IV. Những ngón tay nâu gõ nhanh trên bàn phím. Rồi dừng lại. Cái đầu cúi xuống, lại ngẩng lên. "Cánh cửa được khép lại". Câu này hững hờ, bị động, thiếu vắng tác nhân. Mỗi căn nhà là một thế giới riêng tư. Trong thế giới đó đồ đạc đã nói thay sự thiếu vắng chủ nhân. Balzac kĩ lưỡng bảo: "Trước khi con người xuất hiện, các đồ vật đã nói hết về họ". Nhà văn hình như là người bắt buộc phải gắn bó với thế giới của mình nhiều nhất mà lại cũng hình như "thiếu vắng" nhất. Mỗi truyện ngắn là một mảnh đời sống. Giả Bình Ao bảo rằng chữ Tàu "nhà văn" đọc lên cùng âm với "ngồi nhà"; còn "Tác hiệp" nghĩa là "Hội nhà văn" đọc lên lại cùng âm với "đóng giày". Một bà già láng giềng với nhà văn chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao mới tặc lưỡi: Ồ, thì ra là anh "làm giày"! Ấy thế! Viết thì cũng cặm cụi, gù lưng như anh đóng giày thôi. Một công việc khốn khổ, nhọc nhằn, cả cô đơn nữa. Nhưng ngồi nhàcũng có cái thú, cái thích. Suy nghĩ, đọc sách, rồi viết được cái gì thì viết. Nói vu vơ một tiếng. Lại cười thầm một tiếng. Rồi đi thổi cơm, quét nhà, rửa ấm chén, tiện tay thì lấy quần áo trong máy ra phơi cho đỡ "nhàn cư...". Tú Xương thác lời cho vợ đếm luôn cả chồng. Chồng cũng là một thứ con dại vẫn phải nuôi cùng với năm đứa kia. Sách để ở tầm với, đèn đặt đầu giường, tắt bật tùy nghi. Đã lâu không có tin nàng. Xa mặt cách lòng. "Đi qua khu nhà em / Thấy mùa xuân còn đó / Đường rộng nào em đi / Đoá hồng nào trên tay...". Em có hạnh phúc không? Victor Hugo gọi con gái của Thénardier là "Bông hồng trong nghèo đói". Những người khốn khổ khổ trong tình đời. Chuyện đàn ông đàn bà lúc nào chả động đậy trong đầu mọi người. "Nam động thì cứng, nữ động thì mở".Automatique. Chuyện này đã nói một lần rồi, bây giờ không nói nữa. Ra đến ngoài là tai nạn. Mỗi gặp gỡ là một tai nạn. Bây giờ xe cộ đi lại ghê quá. Gặp nhau rồi gần nhau. Gần nhau rồi thì phát sinh tình cảm. Có tình vui, có tình buồn. Cái sau nhiều hơn. Người đời cũng chóng quên. Làm gì có yêu đến một nghìn lần. Nói thế là để nhớ mà trấn át sự quên. Yêu thì không đếm; đếm thì không yêu. Yêu là tình; đếm là tính. Tình tính tang, tang tính tình... Cuộc đời như mây nổi, như gió thổi, như chiêm bao, như bóng đèn, như... phích nước! Cuộc đời là gì? Áo, cơm, danh vọng, địa vị, sức khoẻ, tăm tiếng? Có ông chơi xổ số trúng cái xe Dreame, được cả làng cả họ đến mừng, xong việc là tan xe, lại còn thêm nợ, thêm lục đục. Danh tiếng nào mà chả mang nợ, chả lục đục?

Người ta có hai con người, ở nhà chểnh mảng, ra ngoài thiết tha. Tha thiết với của chẳng quen. Người Tàu bảo vợ chồng phải kính nhau như khách cũng có lí. Để không chểnh mảng, cũng chẳng còn thiết tha. Giả Bảo Ngọc trongHồng Lâu Mộng nói: "Đàn bà là nước. Đàn ông là bùn". Nước trộn với bùn thì nhão nhoét ra, chả còn hình thù gì. Muốn còn hình thù thì phải ngay ngắn, chính đính, phải kính đấy. Hôn nhân làm hao mòn sức lực, làm con người trở nên mệt mỏi, vỡ mộng với tình yêu. Ở xứ nóng sự mệt mỏi dễ gây gắt gỏng. Nhưng vì đã trót bước vào rồi nên người Tàu mới nghĩ ra nhiều cách kính để nhắn nhủ thiên hạ đừng gắt gỏng với nhau. "Môn thể thao ưa thích nhất của phụ nữ là đi chợ". Cô nào hay ăn quà vặt cũng hay ngoại tình. "Tình là tình nhiều khi không mà có...".
V. Nhân vật của chúng ta cũng hay nghĩ ngợi. Bây giờ Hảo chỉ còn một mình nên nàng độc thoại triền miên. Như chúng ta đã biết, dòng suy nghĩ của con người lúc thì nhanh như dòng điện, lúc lại nhẩn nha, phẳng lặng như dòng sông thu quạnh vắng. Lúc khác nó lại ngổn ngang, rối bời, lộn xộn chả thể nào kiểm soát được. Người kể chuyện thấy là cứ nên "thành thật" ghi tốc kí tất cả những ý nghĩ của Hảo ra để bạn đọc cùng tham khảo. Vả chăng, lí luận văn học cũng hay gọi nhân vật là "đứa con tinh thần" của nhà văn. Mà đã là con cái thì cha mẹ nào không hiểu rõ tính tình? Chúng tôi thấy dòng tâm tư của nhân vật trung tâm rất đáng quý và trân trọng vì những day dứt nhân sinh. Tình yêu, hạnh phúc, lẽ đời trái phải, những khổ đau, những phấn đấu, kể cả những bi hài kịch... của con người hiện đại nằm trong lẽ nhân sinh đó. Không hiếm trường hợp người đàn bà đã đẹp lại còn thông minh và cả chủ quan nữa. Tạo hoá đôi khi cũng không công bằng.
*
Sao hôn nhân lại được mệnh danh là "bệnh viện của tình yêu" nhỉ? Thế tình yêu bị ốm à hay bị tai nạn giao thông? Hôn nhân mà là bệnh viện của tình yêu thế hoá ra gia đình là bệnh viện miên viễn ư? Bệnh viện đa khoa, bệnh viện nhi khoa hay bệnh viện tâm thần? Thế trong bệnh viện ấy người ta chữa cái gì, giải phẫu cái gì, khâu lại cái gì?
Suốt đời con người phải sống trong bệnh viện thì khi xuất viện, đi đâu? Sự nhàm chán và thói quen là hai con bệnh trầm kha nhất của gia đình nhân loại.
Có chuyện một ông đi thi lấy bằng xe máy. Cảnh sát mới hỏi: "Từ khi đi xe đã bao giờ anh bị va quệt hay tai nạn gì chưa?". Đáp: "Có lần tôi cho một cô gái quá giang. Bây giờ cô ấy là vợ tôi. Chả biết đấy có phải là tai nạn không". Thế thì đích thị tình yêu bị tai nạn giao thông rồi mới phải vào bệnh viện hôn nhân.
Thực ra hạnh phúc là gì nhỉ? Đấu tranh là việc của đàn ông thôi. Hạnh phúc với phụ nữ có lẽ là cứ có chồng, có con cho giống mọi người cái đã. Nhà mới lau lại bẩn rồi. Phải luôn luôn lau rửa lại những đồ đạc đã cũ rất mệt. Chậu hoa để thế này đã được chưa nhỉ? Thôi, tạm thế. Cái gì cũng cầu toàn cả chả được đâu. Phương là một đứa tốt mà chả mấy gặp may. Hình như có nhà văn nước ngoài bảo rằng cuộc kinh doanh vĩ đại nhất của người đàn bà là lấy chồng. Chán quá đi mất. Mình lóng ngóng thế này thì kinh doanh làm sao. Hình như ai cũng lạc loài ở một góc độ nào đó. Tí nữa phải đi lấy mấy cái bánh chưng đặt mới được. Có hoa đào, có bánh chưng thì mới ra Tết. Nào có ai ăn giúp cho đâu. Cũng nên mua một chai rượu Tây. Làm một nồi cá kho khô với riềng là hay nhất. Một ngày bây giờ người ta đi bao nhiêu cây số trong nhà, nói bao nhiêu câu nhàm cũ, gây ra bao tiếng ồn ở cơ quan. Thông tin lần đầu thì mới lạ, lần thứ hai đã nhàm cũ, đến lần thứ ba trở đi thì chỉ còn là tiếng ồn. Đàn ông dạy cùng chỗ mình hình như chẳng phải đàn ông. Đôi mắt đen, im lìm dừng lại trên một trang sách. "Đàn ông lúc nào cũng muốn, nhưng không phải lúc nào cũng được. Đàn bà lúc nào cũng được, nhưng không phải lúc nào cũng muốn".Sự đáo để xuân sắc mà làm gì. Cuộc đời hoá ra chẳng vô biên, thời gian hoá ra chẳng vô tận. Trang sách mở thở than và nghĩ ngợi. Mâm Gia tiên, Thần linh đặt thế này là được rồi. Chân hương năm cũ để đến Giao thừa hoá một thể. Bánh chưng tí nữa lấy, ngũ quả đã bày, cơm cúng xới rồi... Năm nay mình xin gì nhỉ? Ngày xưa mẹ dạy: "Con chắp tay xin Thần linh, Ông Bà cho con chóng lớn, học giỏi đi". Trong không khí linh thiêng toả hương trầm ngào ngạt, con bé là Hảo lẫm chẫm ngày xưa chắp đôi bàn tay bé xíu, đỏ hồng đứng bên mẹ lẩm nhẩm những điều như thế. Mẹ thương Hảo ôm vào lòng, mừng tuổi cho Hảo những đồng tiền mới tinh. Năm ấy còn pháo. Pháo nổ rộ vào đêm Giao thừa như hùng hồn đáp lại, gom gộp tất cả những tiếng lẹt đẹt từ mấy hôm trước. Hảo nhớ chiếc áo mới ngày Tết, Hảo nhớ những đồng tiền mới sột soạt... Những kỉ niệm đầu đời chẳng thể nào quên được. Tuổi người, đã có mấy lần tinh khôi, nguyên chất như thế? Hảo khóc. Sao chị lại nỡ cư xử thế? Một nhà văn đã cho rằng đời người chẳng khác gì đường mòn, những năm đầu đời có bao nhiêu là chuyện phong phú, sau rồi cứ đơn điệu, phẳng phiu dần đi, chẳng thêm được gì. Bây giờ biết ước gì, xin gì?
Cành đào thế năm nay đẹp. Gốc to. Cành vươn rủ ra thắp sáng những nụ phớt hồng như mời gọi mùa xuân về. Dáng đẹp tự nhiên mà không uốn éo quá. Chị bán hàng thực thà độ năm mươi cứ xưng em với mình. Khổ lắm. Đời vừa trong trẻo vừa đục ngầu những trục lợi, xun xoe. Quanh năm mưa nắng bên gốc đào, cuối năm ngọt ngào chào mời mới bán được vài chục nghìn. Đời còn khốn khó áo cơm, đứng bán hàng với gió mưa nhợt cả môi cười. Thấm gì đâu... "Chị cứ mua đi. Cây đào của em năm nay lắm lộc lắm đấy. Đảm bảo với chị, anh và các cháu ở nhà tha hồ phấn khởi". Một nụ cười chua chát. Trả tiền. Gọi xích-lô... Mưa bụi... Những chân người bùn đất... Những gương mặt ướt bết tóc... Huyên náo và hiu quạnh.
VI. Trích thư: "Hảo em, Tết về ở trong này vẫn nắng đẹp. Mọi người tưng bừng sắm sửa. Anh chị vẫn khoẻ. Sắp nhỏ luôn nhắc đến dì Hảo. Việc ngày xưa đã qua lâu rồi chị không muốn nhớ lại nữa. Đôi lúc chị thấy ân hận vô cùng. Hạnh phúc không phải cứ giằng giật là có được. Nhất là đàn bà chúng mình. Anh chị luôn trân trọng em. Anh chị đã chuẩn bị quà mừng cưới cho em. Chỉ cần em điện vào là anh chị và các cháu bay ra. Cầu mong ngày đêm sẽ tới ngày đó với em...
Tái bút: Đã lâu quá em không vào chơi. Dạy và đọc vừa thôi. Tuổi xuân có thì. Nhớ có tin gì cho anh chị biết ngay. À quên, sau Tết nếu em có về quê tảo mộ bà nhớ sửa sang mộ và thắp giùm anh chị vài nén nhang nhé.
Thương em,
Chị Huyền".
VII. Thực ra, tên nhân vật cũng chẳng có gì quan trọng lắm. Đừng "phản diện", chói chang quá là được. Chốc nữa phải gọi điện hỏi ý kiến Hảo xem thế nào. Đàn bà họ tinh tai hơn chúng ta. Cái đầu đeo kính trắng tóc cắt ngắn mơ màng. Sự hồn nhiên của đời sống bao giờ cũng giản dị, hài hoà. Đời sống không cần đến sự bày biện, xa sỉ. Nó là trường sinh so với một cá nhân đơn lẻ. Mỗi cái tên là một kí hiệu, một số phận. Biết được sự hữu hạn của sinh tồn, mỗi số phận cần phải sống với đầy đủ trách nhiệm, nghĩa vụ của mình cũng coi như đã sống với sự giản dị và hài hòa của cuộc sống. Có một chữ Hòa viết Nho mực Tàu trên vuông giấy đỏ dán ở tường. Màu ấm cúng. Điếu thuốc cháy lên hoang dại, vẩn vơ. Thôi tạm kết thúc Ngày Tết ở đây. Lời kết sẽ có cả cảnh, cả tình, cả thời gian đậm đà thế này: "Trời chiều trở lạnh, mây nhiều, mưa phùn ẩm ướt. Còn mấy trăm ngày nữa là sang thế kỉ hai mốt. Người ấy năm nay còn đón Tết? Bàn tay cầm con chuột dò dẫm, ngập ngừng. Con trỏ chạy lên File. Exit? Yes".
Hànội, 1988-1999.


Tác phẩm đăng trên Tạp chí Sông Hương, số
3/2000.
Về Đầu Trang Go down
http://qh2007xsnv.coolbb.net
Shaqi
Tổng giám đốc
Tổng giám đốc
avatar

Tổng số bài gửi : 181
Điểm số của bạn : 14839
Danh tiếng : 0
Join date : 23/03/2010
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: Re: tuyển tập tác phẩm Đào Duy Hiệp   Tue Apr 13, 2010 12:26 pm

Tôi khóc…

Tôi khóc…
Nước mắt rơi xuống
Hóa những búp trà xanh
Khô quăn lại thành những giọt lệ đen
Nhiều năm tháng sau
Đêm thâu chợt sáng
*
Tôi khóc…
Giọt bình minh đắng phía chân trời không ngủ
Tụ lại dưới sàn nhà thành biển mồ côi chữ nghĩa
Xôn xao
*
Tôi khóc…
Binh đoàn chữ bơi trong đại dương âm thanh biểu đạt
Nỗi đau hổ phách long lanh ánh sáng
Gọi mặt trời nhô lên từ phía biển
Long lanh vỏ trấu buồn không dỗ no được cô nhi
*
Tôi khóc…
Buổi sân trường khai mở trống rung rinh
Em ban mai đến lớp thanh bình
Cơn bão bạn bè thốt nhiên dồn dập
Nỗi đau và vô cảm
Trang sách mở hững hờ nhớ tiếng cười vui
*
Tôi khóc…
Nước mắt có cầu mưa?
Đàn bồ câu nhỏ tung tăng nơi sân trường tắm nắng
Nỗi đau có lớn hơn lời nói?
Có ai ở bên em khi mưa gió dập vùi?
*
Tôi khóc…
Các em - những giọt sương ban mai
Đánh nhau nhòe lên nhau
Thành nỗi đau
Thành tiếng gọi khẩn cầu
Thành nước mắt tương lai
*
Tôi khóc…
Hanoi, ngày 15 tháng 3 năm 2010
Đào Duy Hiệp
Nhớ


Chiều rộng dần mà không thấy em
Những con đường hàng cây đã quen
Những ánh đèn thắp sáng đêm đêm
Có một người gọi em bên đường
*
Có dòng sông chảy đến vô thường
Có lòng đau bên bồi bên lở
Có cuộc tình nào chưa dang dở
Quả bàng rơi thu đã thu rồi...
*
Yêu thương ơi dòng sông trắc ẩn ơi
Tóc mây buồn buông xuống buổi chiều ơi
Ta lưu đầy định mệnh ở trong đời
*
Ta lỡ dở giữa bao nhiêu dự định
Rồi bàng hoàng khi thức dậy mất nhau
Những dòng sông hơi thở nhẹ về đâu...
Hànội, 1995

Tình yêu

Adam và Eva
Tình yêu và thời gian...
Làm đau người đang sống
Nhan sắc soi xuống dòng sông
Khúc hát một đời bên một bờ bến lạ
Tóc xanh khóc cười bên trang giấy mỏng
Quả táo rơi Newton bạo chúa hưởng phúc rồi
Có biết đâu quả táo đã từng rơi trong vườn Kinh Thánh
Gọi cái chết của lứa đôi giữa làn môi say đắm
"Tình yêu là bông hoa máu" (*) ít ngày vui
"Hỡi Đức Chúa Trời của sự công bằng con..." (**)
Thời gian và em
Amen!
2000
----------------------
* Chữ dùng của Octavio Paz
** Kinh Thánh


Tôi đi...

Tôi đi trong bến phù sa
Có con sông chảy ngược ra cánh đồng
Tôi tìm em khắp bờ sông
Hoá ra cay đắng lại không có bờ

Trăng soi ướt một con đò
Đêm xanh lạnh cả câu thơ chết chìm

Chấm câu là một quả tim...
2001
Bơi...
chúng tôi bơi...
biển bao la trước mặt
chúng tôi bơi đêm yên tĩnh sao trời...
lấp loáng những tấm lưng nâu
chúng tôi bơi...
Sải tay cho đều
đừng nói nhiều giữ sức
đạp bất ngờ dễ chuột rút nghe anh
thả lỏng người... bơi từ từ bình tĩnh
Đừng để bị thương máu tanh... Cá dữ...
Thở thật đều hít sâu gió mặn biển khơi...
(Cảm ơn em thủy nữ lân tinh
Mọi đàn ông đều khắc khoải bến bờ reo vui bếp lửa
Nụ cười em huy chương vàng của những đường đua
Lời căn dặn chiếc khăn đầu ngọn giáo)
Chúng tôi bơi...
Cuộc du hành thụ pháp biển khơi giác ngộ tinh thần
Kiếm tìm kho tàng thần hiệp phả với những làn mây xa ngái
Ốc đảo pha lê xanh ngủ quên trong nắng chiều cánh buồm xa
Hào quang gương mặt em ban mai tỏa sáng
Chúng tôi bơi...
vô định khởi nguyên đừng ngoái lại...
hoan hỉ bao la cô đơn biển khôn nguôi chẳng vơi cạn bao giờ
chúng tôi bơi... trên tâm thức mộng mơ
Bình tĩnh âu lo... chúng tôi bơi trên Cội nguồn Sự sống
Đại dương ngộ đạo Ngữ ngôn
Ngọc trai tri thức linh hồn biển khơi
Chúng tôi bơi
... trên nguyên sơ Đại dương trào dâng
... trên nguyên sơ Nội tâm sóng cuộn
Chúng tôi bơi...
Đằng xa kia...
... có ngọn hải đăng tỏa sáng cô đơn trong sương mù buốt giá
... có lửa thuyền chài cần lao sự sống sinh thành bi bô neo trẻ đậu tiếng chào thưa
... có đom đóm ma trơi xanh đêm thinh lặng ...
... có ông ngậm thuốc lập lòe
(Thỉnh thoảng ngửa cổ nhổ nước bọt lên trời)
... lại cúi xuống
... lại lập lòe
Nhìn mùa hè ngụ cư
Tưởng mùa thu đời mình...
Chúng tôi bơi
Đêm yên tĩnh sao trời...
Gương mặt em
... dẫn sóng vào đêm mộng
giấc thanh nhàn đoàn tụ biển trời sao
Chúng tôi bơi...
Ngày 14 tháng 7 năm 2009
Dòng sông thành phố
Monday, 25 January 2010 13:11 Đào Duy Hiệp

1. Dòng sông chảy qua thành phố như vết xước móng rồng lấy đà trước lúc bay lên
Đến nay vẫn còn tấy đau
Vết thương đã lặn vào tôi chảy trong tôi một thành phố
Thành phố tuổi thơ tuổi trưởng thành tuổi biết yêu em và đau khổ
Tôi yêu thành phố này xót xa thành phố…
2. Thành phố xót xa tôi biết rằng em biết
Em biết rằng tôi biết
Chúng ta cùng biết nhau rằng chúng ta biết
Rằng hợp lệ cái điều không hợp lệ
Và không hợp lệ cái điều hợp lệ
Vết xước trong tim mỗi đứa nhưng em đã giáng sinh tôi…
Tôi biết rằng em biết cái quyền năng em đã biết
3. “Hà Nội mùa thu cây cơm nguội vàng…”
Tôi đã nhẩm và biết rằng em hát
“Người ra đi…” thềm nắng mắt em sai khiến giấc mơ tôi em đã biết
Cho tôi trở lại cái ngày xưa chẳng thể bao giờ quay trở lại
“Đêm mơ Hà Nội…” dáng em thanh thành phố cổ kinh thành
Chiếc lá cuối cùng trên phố đã rời xa… buổi học cuối cùng cũng đã rời xa
4. “Có một dòng sông đã qua đời” hình như có người đã viết thế
Có một âm thầm xoa lên vết xước mỗi ngày
Tôi tinh khôi nhìn em trong mơ
Em thanh tân cười với tôi ban mai mở cửa thành phố
Những vụn sao tan tác vỡ vào đêm trên bầu trời nhung đen thăm thẳm
Có thể đấy là nước mắt của xa xôi vũ trụ
Có thể đấy là cái điều chúng ta biết rằng chúng ta đã biết…
5. Chảy ngang thành phố ban mai này
Cho tôi đứng bên này sông hợp lệ để biết rằng em cũng đã biết
Để biết rằng chúng ta đang biết
Về vết xước…

KỈ NIỆM

(HƯỞNG ỨNG CUỘC THI : NGÀY THƠ VIỆT NAM LẦN THỨ VIII CỦA CÁC BẠN SINH VIÊN)
Đào Duy Hiệp


1. Khúc dạo


Mỗi người đều có tuổi hai mươi yêu dấu đều có những kỉ niệm lá thu vàng rực rỡ hoa phượng mùa hè bạn bè mái trường những dự định những chân trời khát vọng...
Tuổi ba mươi đến lúc nào không biết nữa hôn nhân đến rồi những nghĩ suy về nghề nghiệp về những phương trời xa những dự định...
Tuổi bốn mươi năm mươi tích lũy và quán tính. Đã đưa tiễn nhiều người. Những chân trời cũng bớt xa hơn.


Con người là cái bình trí nhớ đựng những hạt kỉ niệm


Kỉ niệm quẫy cựa muốn thoát ra khỏi âm u nhà tù thân xác đòi nắng đòi ánh sáng đòi cảm thông cộng đồng nhân loại
Có những kỉ niệm đã qua những bóng hình năm tháng gương mặt người còn lại đã biến đổi đã buồn thương. Không ai níu giữ được thời gian
thời gian khóc trong ta bật ra thành màu của tháng năm trên tóc, trên khóe môi đuôi mắt lên giọng nói câu cười
Ai cũng phải trải qua một kiếp phù sinh.


2. Nhớ những ngày


... nắng trong như mùa thu hoa niên trải lên thảm vàng lấm tấm lá bay trên hè phố
lên những xe sinh tố lên bộ râu bác đạp xích-lô buổi trưa nằm dưới bóng dừa thiu ngủ
... râu của dừa - bóng những chiếc lá vờn trên đường nhựa
... râu của người - ngẩng lên trời xanh cụ cựa trong giấc mơ sinh tồn hồi cố suy nghĩ cần lao hoài niệm đau buồn
... gió thổi mơn man gọi nhạc rập rờn gọi thời gian bốn mặt của những vương triều xa
... quả xoài mũm mĩm đôi má thiếu nữ buổi chiều
... những cơn mưa rào ào ạt chùa chiền nhã nhạc cây thốt lốt nhạc trưởng khua gậy lên trời xanh cho rơi nước ngọt xuống kinh thành
.... trong ánh mắt em cười âm thanh của thành phố của ngọn lửa hồng nguyên thủy bên bếp hoàng hôn
... tái sinh cho hôm nay và cho mãi mãi...


3. Nhớ hôm nay


Em tái sinh anh giác ngộ anh trí tuệ hóa anh tẩy uế anh tái sinh thời gian tái sinh giấc ngủ tái sinh làm lụng dựng xây bằng ngọn lửa nấu nướng mỗi ngày
em đã giữ cho lửa không tàn cho bếp không khói muội


(Nhưng trước đó ta cũng cần cảm ơn người đàn ông đứng tuổi
đã đánh cắp lửa trong bánh xe trời quẳng xuống trần gian
chàng bị xiềng em có nhìn thấy chăng trên sườn núi cao trước mặt nhà ta đang ở?


Nghệ thuật cũng ra đời từ những đau khổ yêu thương)


Mắt em trong màu trong thiếu nữ
thành hôn rồi màu trong ấy chuyển sang thu
lửa bếp trong mắt em trong
giữ cho mùa thu thơ mãi
cho mùa đông già nua không hộ khẩu chỉ ngụ cư...




(Thế giới chỉ hiện hữu trong ý niệm của tôi hình như Schopenhauer bảo thế
Nhưng ta đừng lo ông ấy chỉ nói thế thôi mà có ý niệm "vợ" đâu)


4. Nhớ biển mùa hè gần...


Biển khơi ngoài kia những hi vọng những buồn đau những bồn chồn hạnh phúc không
bình yên liên hoan lòng gặm nhấm những tâm sự não nùng


Ta cùng hát nào ta cùng uống...


"Người đi, ừ nhỉ..."... có tài cao đâu mà chí uất
"Sông Mã gầm lên..." biển khơi xa "khúc độc hành" say ôm ấp quyền năng


Ta cùng hát nào ta cùng uống...


Biển rộng sông dài núi cao... "gục lên mũ súng" đâu phải là gục hẳn


Ta cùng hát nào ta cùng uống...


Tràng giang điệp điệp... Buồn ơi...
"Nắng chia nửa bãi chiều rồi"... Good-bye!


5. Thực tại và kết luận


Ơ kìa,
Buổi chiều nay bên bếp lửa
Ai nghịch vẽ lên đuôi mắt em dấu chân chim én?
Mùa xuân đã về hay mùa xuân còn ở lại?
Hay lửa bếp trong mắt em trong, giữ cho mùa thu thơ mãi...


Ta đón trước kỉ niệm của ban mai.


Hanoi, tháng 7 - 12 / 2009

Sau một bài ca...
Saturday, 04 July 2009 19:28 Đào Duy Hiệp

“mors janua vitae”
(cái chết, cánh cửa của sự sống)
Buổi sáng nay tôi gọi mặt trời qua màu xanh cây lá
Mưa phương Đông trong nắng mắt em cười
Tôi gọi anh tôi gọi em tôi gọi tôi thức dậy
Gương mặt em lẫn vào các dòng tin
lẫn vào giá cả thị trường vào Vn-Index vào Hanoi nhiều mây độ ẩm 63% tai nạn thuyền nhân ảnh đẹp trong tuần...
... lẫn vào cái chết của ông Vua nhạc Pop
Lẫn vào thời gian thẳm xa lẫn vào thời gian hiện tại lẫn vào nhịp thở
- cái thoáng chốc lẫn vào vĩnh cửu. Các phương trời... Còn những nỗi niềm đau
*
(Mọi đứa con trai đều bị mẹ gọi về nhà khi chiều buông
Mọi người đàn ông đều phải trở về trong lòng Mẹ
Sau những chuyến dài tha hương nức nở công danh...
Chết là ngủ quên ít khi tự nguyện
Là Con gái của Đêm tối là Chị em của Giấc ngủ
Cái chết giải thoát ta khỏi những buồn lo thân xác và dẫn ta vào Vương quốc tinh thần
Mẹ đã cho ta ra với Mặt trời rồi lại kéo ta vào giấc ngủ với Thời gian)
You Are Not Alone (*) - Anh Không Cô Đơn

Michael Jackson - nguồn cảm hứng của bài thơ.
Bài ca trái đất (*) bão giông mê hoặc
huyên náo áo sơmi không cài cúc bay phấp phới nụ cười mỏng chao đảo hàng triệu trái tim khóc cười kích hoạt nhanh hơn Trái đất của chúng ta
Nhịp hành ngôn bí ẩn trong vũ điệu ngợi ca Bản năng Sống... vượt ra ngoài lời ca vượt ra khỏi thời gian
Những bước nhảy huyền thoại của báo đen lục địa Phi châu
Ngày đã tắt...
nắng trải long lanh những dòng suối những rừng già những đàn trâu khua sừng vào đêm
cô đơn những con nai hiền đợi trăng lên rất khẽ...
đôi mắt lành như lá sau mưa
Nắng đã tắt...
ngủ yên ngủ yên đi hỡi trái tim của người mơ mộng xa hoa và nghèo kiết
đôi mắt to đen ngơ ngác dại khờ đã ngủ quên trong rừng cây khua lá
quên đi những xót xa đau đớn những thị phi phiền muộn những hoang tàng khốn khổ những sưu tập ôtô, những trang trại, những album, những đứa con
và những nợ nần tai tiếng...
làm biến dạng khuôn mặt người cười - số phận tàn nhẫn của các ông hoàng
*
Đã hóa thạch kỷ niệm về anh trong ta kỳ tích những bài ca...
đã hóa thạch trong anh kỷ niệm về em buổi chiều nay bóng hình em gương mặt em trong giấc mộng anh trong tóc anh lẫn ánh sao trời cũng có thể là nước mắt của thời gian cũng có thể là hơi thở nhẹ tiếng em cười huyền thoạiThriller (*) - kinh dị những hồn ma cũng nhảy múa theo để cuối con đường là tình yêu cười làm sáng lên đêm đen kỳ ảo trong nghĩa trang huyền bí...
(Hãy yêu thương trái đất này hãy yêu em hãy yêu anh
Mọi con người trần gian đều khốn khổ âu lo ta sống có nhau trên đời này qua năm tháng)
Các dòng tin, các tít báo ngỡ ngàng sửng sốt chạy thoát khỏi đêm
... như tiếp sức cho trái tim đột quỵ

Anh đã hát...
lửa cháy lời ca hàng triệu con người trên hành tinh thổn thức
xếch quần lắc đầu gạt lọn tóc đen nhảy cuồng điên kính đen hát lên từ thẳm sâu vũ bão tăm tối nỗi buồn tiềm tàng cội rễ hàng triệu năm về trước như núi lửa ngủ quên...
Anh đã hát...
trong niềm hoan lạc say sưa về sự Sống, về Tình yêu, về cái Chết, về Chiến tranh, về Nghèo đói, Tối tăm
Anh đã hát...
cho nham thạch nhân ái phun trào long lanh dưới ánh mặt trời
Anh đã hát...
đánh thức Trái đất ngủ quên
*
Em huyền thoại và em thực tại: gương mặt em bài hát thanh tân
khi hoàng hôn xuống ta cùng hát bên nhau dưới cây xanh mùa hạ
Đưa tiễn anh...
Cái Chết đã nằm xuống cho Đêm thêm thẫm lại
Các Chị em của Giấc ngủ hát ru anh
Núi rừng nghiêng tiếng thở dài đón lại đứa con Black Or White (*)
Đưa tiễn anh...
Thế giới Văn minh
Đưa tiễn anh Earth Song (*)
Trái đất thẫn thờ nhẩm lại lời ca
... về Sự Sống.
Hanoi, cuối tháng 6 năm 2009
-----------
Dấu (*) là các bài hát của Michael Jackson
Nguồn: http://evan.vnexpress.net/News/tac-pham/tho/2009/07/3B9AE552/

Buổi sáng
Buổi sáng mở tủ bếp café còn phin cuối cùng
Trích quỹ thời gian cho siêu thị...
*
Buổi sáng mở tủ lạnh Bò cười, Président nghé ọ
Với ổ bánh mì đen trên bàn
Thịt cá đông lạnh chưa chế biến
Trang trại và sông biển
Mỗi cái trứng hồng cục tác gọi ban mai
*
Buổi sáng Refresh màn hình ba bận
Nghi lễ ban mai
Open Inbox giao diện sáng câu cười giọng nói
... yêu thương. Những dòng sông
Dạo quanh thế giới
Tăng học phí, nhà nghỉ, mại dâm, tai nạn, chia tay Yahoo 3600,
vàng lên giá từng giờ, “ôtô điên” nghiền nát hi vọng
“Những người chết trẻ, chết cả tương lai”([i])
Những đứa con không cha không mẹ
Những đứa con còn mẹ mất cha
Đời còn những gồng gánh nhọc nhằn...
*
Buổi sáng
Nấm của rừng nguyên sinh sau mưa
... từ tiếng gọi nơi hoang dã
... từ vẳng lại một vầng trăng tĩnh lặng vườn khuya
Những con vắt màu hồng của kí ức
Lách tách
Gương mặt của cái ác, của xiểm nịnh...
*
Buổi sáng thanh tân
Ảo mộng của thời gian
Nhọc nhằn những con chữ hiện dần lên
... theo những ngón tay
Đã khô những giọt lệ cười
Trong sự vật chất hóa của tư tưởng, của nỗi buồn
... của lao động, của yêu thương, của niềm kiêu hãnh
“Rũ bùn đứng dậy sáng lòa”
*
Buổi sáng
Cơn gió lành lương thiện
Ngợi ca tình yêu cuộc sống
*
Love of Life
Bài ca xưa vẳng lại.
Hanoi, 31 tháng 5 năm 2009
Hi vọng...
Tuesday, 23 June 2009 10:41 Đào Duy Hiệp

Tặng các bạn trẻ
Chúng tôi đi...
Biển khơi trước mặt: nước mắt, nụ cười, nghĩa trang xanh([i]) ngút mắt
Những cánh buồm nhấp nhô phía chân trời
...kéo những dự định trắng đi
Hãy để quá khứ ngủ yên
Trong sự trầm mặc của hoàng hôn trong sự tôn trọng trong kỉ niệm trong sự lớn lao
...vị tha của biển
*
Chúng tôi đi...
Chiến tranh lùi xa bằng một thế hệ đã trưởng thành
Vô biên nước mặn chát kỉ niệm chôn nằm trong quá khứ
Chúng tôi đi...
Tuổi trẻ khát khao màu xanh kỉ lục
Kỉ niệm có ở phía trước?
Có ai hôn lên tương lai?
Chúng tôi đi...
Nào em nào anh nào chúng ta hãy cùng viết cùng đọc cùng suy ngẫm
*
Chúng tôi đi...
...bằng khả năng của chính mình
Bằng sự tôn trọng công bằng, bằng niềm tin chân lí
Chúng tôi đi...
Hành trình Aphrodite - Nữ thần hộ mệnh của các thủy thủ
... tỏa sáng vẻ đẹp ngợi ca Tình yêu, Giới tính, Sự sống, Sinh thành
Chúng tôi đi...
Hành trình Apollo - thần Ánh sáng, Nghệ thuật, Chân lí xua tan những ngu dốt, hoài nghi, bất hòa bằng cây cung và chiếc đàn lia, bằng sự hài hòa, trật tự và lí trí
Chúng tôi đi...
Những con đường xác định, những con đường dò tìm
Những ngại ngần, hi vọng và thất vọng
Chúng tôi đi...
*
Ngoại đề:
(Bao thế kỉ đã trôi qua...
Em chiều nay bên bếp lửa nguyên thủy giọt mồ hôi trên trán
Bập bùng ánh mắt nồng nàn đôi má bình yên liên hoan
hồng - thắp sáng tương lai bằng giới tính bằng sự dịu dàng bằng chịu đựng bằng sinh nở
Anh hôn lên mái tóc em hôn lên kỉ niệm của ngày mai
(Adam đã được sinh thành thêm một lần sau Chúa)
Em đã sinh Tương lai thêm một lần cho Hi vọng, Cần lao, Cao cả, Bi hùng
Xót xa và Tráng lệ
Em thắp sáng Tương lai trong mỗi căn nhà bằng tiếng bi bô con trẻ bằng tính dục bằng sự nhào nặn lại đàn ông thuần hóa những tư tưởng những ngông ngạo những xung năng hoang sơ cho ngày lên ngào ngạt rạng rỡ mỗi ban mai cho lao động vun đắp trách nhiệm cho nề nếp phong tục truyền thống cho thanh nhàn giấc mộng về đêm.
Bỏ lại những âu lo, mưu sinh vụn vặt, kiếp phù sinh nhưng dai dẳng của những phiền muộn, thị phi, những điều ta đau ta khóc... bên ngoài cánh cửa.
Em chiều nay thắp sáng Tương lai bằng vẻ đẹp bình dị, bằng nụ cười khẽ
Cho đêm về lấp lánh những vì sao
Có ai hôn lên tương lai?)
*
Chúng tôi đi...
Biển rộng sông dài núi cao trước mặt
Trái táo (là rủi ro hay mất ngựa) trong vườn Chúa - Địa đàng
Cắn một miếng rồi ta phải lao động một đời để trả ơn Chúa đã sinh ta
Cùng với những điều nghịch lí...
Chúng tôi đi...

Ta dâng em trái táo ngọt lành trong vườn Trái đất
Bằng mồ hôi bằng công sức bằng tin tưởng dựng xây


Trái cấm này là của chúng ta


(Không ai sống được mà không hi vọng
Bởi bao điều đã bay ra khỏi chiếc bình đau...)
Hanoi, ngày 23 tháng 6 năm 2009
________________________________________
([i]) Gợi nhắc Nghĩa trang biển (“Le cimetière marin”) của Paul Valéry.

Thơ - Thời gian
Sunday, 10 May 2009 15:33 Đào Duy Hiệp

1. Quá khứ
là trang thứ nhất của đời
dòng thứ nhất của bài thơ chờ đợi dòng tiếp theo...

2. Tương lai dòng thơ đang trở thành quá khứ: một trưa hè, bóng mát con đường,
hàng cây thành phố,
những xứ sở châu Âu, châu Phi, châu Á vụt qua, tuyết rơi và cát bỏng, gay gắt
tình yêu, khổ đau, những lo toan, dạy học, kiếm tiền, hi vọng, thất vọng, áo cơm,
những gương mặt người, sự phản bội, chật vật mưu sinh, những toan tính
nhọc lòng, những dòng tin, giá vàng, dầu lửa Trung Đông, hành hạ, buồn phiền,
những
nhiệt tình bị rẻ rúng, nghi ngờ, khờ dại, chiến tranh. Hãy hoà bình trong nhau,
cuộc đời thật có bao giờ lại thế. Xa như miền đất thật xa, gần như hơi thở.

3. Tất cả được xếp lại trong hành trang sự sống, những tất bật thời gian thúc đẩy,
yêu thương, căm giận, những đêm tỉnh thức, đám ma, chức tước, xa dần sự sống,
ánh mắt, nụ cười, vành mũ nghiêng trong nắng mùa thu Hànội, Sàigòn tiếng nói cười
Đồng Tháp, sóng vỗ yêu thương Hàn Mặc Tử Bình Định đau thương âm thầm
mỉm cười Gềnh Ráng nhan sắc nắng những Càmau...
bài viết xót xa nụ cười hồng âm thanh ngọn gió gieo vào kí ức.

4. Đời như mơ, như khờ dại, như không bao giờ quên được,
cái téléphone gội đầu hôn lên vành tai chờ đợi
âm thanh.
Những đơn điệu của lời hạt nắng, cơn mưa
xa như bài hát, như lời ru, vọng lại âm thầm
vỏ của tiếng đã được vật chất hóa từ lời trong hiện tại
ruột của lời đã hóa thạch nụ cười xanh
xao xác lá. Cái vành tai nghiêng nghe
mặt trời gọi ngày xưa những nội dung thánh thót
đi dưới ngày mưa hàng cây hôm nay
nắng trong mưa xanh trong gió ngày xưa.

5. Bài thơ - Thời gian
Mẹ của bài thơ là Quá khứ.
Hà Nội, tháng 11 năm 2006

Nguồn: Văn Nghệ, số 47 (25 -
11 -2006)
Về Đầu Trang Go down
http://qh2007xsnv.coolbb.net
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: tuyển tập tác phẩm Đào Duy Hiệp   

Về Đầu Trang Go down
 
tuyển tập tác phẩm Đào Duy Hiệp
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Xem TH trực tuyến HD (K+, VTC3HD, SCTVHD,..)
» Tàu vũ trụ tuyệt mật X-37B của Mỹ hoàn thành thử nghiệm
» [Thắc mắc]Tuyển Dụng ở SCTV chi nhánh Hà nội
» Tìm bác Nguyễn Chí Tuyến
» Tuyển Việc làm tại công ty VSTV

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
qh2007xsnv :: Sáng tác và cảm nhận :: Truyện ngắn-
Chuyển đến