qh2007xsnv
Chào mừng bạn đến với Qh2007xsnv. Hãy đăng ký thành viên để có thể tham gia thảo luận và nhận nhiều niềm vui và bổ ích từ điễn đàn. Đừng quên đăng nhập mỗi lần truy cập diễn đàn để trò chuyện được nhiều hơn. Một năm học mới đã khởi động rồi. Hãy nỗ lực và cố gắng hết mình để đạt được những thành tích cao nhất nhé. Cùng đoàn kết để vượt qua tất cả

qh2007xsnv

DIỄN ĐÀN LỚP SƯ PHẠM NGỮ VĂN K52 - 2007 - 2011 TRƯỜNG ĐẠI HỌC GIÁO DỤC - ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  Trang giải tríTrang giải trí  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thông tin updateThông tin update  Học tậpHọc tập  Giải tríGiải trí  Sáng tác văn họcSáng tác văn học  Quà tặng âm nhạcQuà tặng âm nhạc  Gửi lời yêu thươngGửi lời yêu thương  Góp ý diễn đànGóp ý diễn đàn  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Một năm học mới lại bắt đầu khởi động rồi. Năm học cuối cùng trước khi bước ra cảnh cửa đại học. Hãy cố gắng và nỗ lực hết mình để có được những kết cả tốt nhất. Cùng đoàn kết, hòa nhập và thành công nhé!
Mỗi một bài viết, một comment của các bạn sau khi đọc một bài viết là bạn đã góp phần giúp chúng ta hiểu bạn hơn và bạn cũng đang góp phần cho sự lớn mạnh của forum lớp. Every of your comments and writtings helps us know you more and contributes to the existence and development of this forum. This year wll be the year we'll update many useful informations. Thank you! Diễn đàn đang và sẽ cập nhật các topic khác nhau trên nhiều lĩnh vực và hướng về giải trí nhiều hơn bên cạnh góc học tập, hy vọng các bạn tham gia tích cực để có được nhiều điều bổ ích hơn từ diễn đàn.
Hoan nghênh các bạn post bài mới lên diễn đàn và tham gia thảo luận trong các topic. Hãy biến diễn đàn thành cuốn nhật ký viết chung của chúng ta nhé! Chúc các bạn vui vẻ! Cố lên! Mày phải khác chứ. Không thể cứ như hiện tại được. 1 năm ko phải là dài. Thời gian ko đợi con người. Đừng lãng phí thứ quí giá đó cho những việc vô ích. Cố lên! Try your best!!! - Nguyễn Chín các ấy sướng thật, một năm nữa là được lên bục giảng. Tớ thì không biết đến bao giờ đây... cố lên nhé!! - Hieupm, đi học mà cứ nghỉ hoài, đảo lịch lung tung, cái này gọi là thất bát đầu năm...chán! - lan nguyễn
Hãy đăng nhập và tha hồ trò chuyện với các thành viên khác tại chatbox nhé!
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Similar topics
December 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Latest topics
» Lời nhắn cho tương lai
Tue May 17, 2011 12:49 pm by

» Sự nhầm lẫn trong ngày 8 - 3
Sun Feb 20, 2011 1:40 pm by

» Tân Thiếu Lâm Tự - Shaolin 2011 xem phim online dowload miễn phí
Fri Feb 18, 2011 9:41 am by

» Cô Nhi Họ Triệu - Sacrifice - Triệu Thị Cô Nhi 2010 xem phim online dowload miễn phí
Fri Feb 18, 2011 9:39 am by

» Ma Hiệp Truyền Kỳ Đường Cát Khả Đức - Don Quixote xem phim online dowload
Fri Feb 18, 2011 9:36 am by

» Clip và bản dịch bài thơ ‘Đợi Anh Về’
Thu Dec 23, 2010 9:00 pm by

» Chết như thế nào...?
Thu Dec 23, 2010 1:04 pm by

» Món quà của các đạo sĩ
Sun Dec 19, 2010 9:35 pm by

» Sinh viên năm cuối
Sun Dec 19, 2010 8:05 pm by

» Những từ chỉ “người bạn” trong Tiếng Anh
Wed Dec 08, 2010 6:02 pm by

» Three Wishes
Wed Dec 01, 2010 7:08 pm by

» Vì nó là bạn cháu
Sun Nov 28, 2010 10:01 pm by

» Có phải là tính hiếu học?
Thu Nov 25, 2010 10:42 pm by

» Nhà giáo dục
Thu Nov 25, 2010 10:39 pm by

» Những từ chỉ “người bạn” trong Tiếng Anh
Thu Nov 25, 2010 8:53 pm by

» ba người thầy vĩ đại
Tue Nov 02, 2010 9:02 pm by

» Sáng Thu
Fri Oct 29, 2010 10:03 am by

» truyện ma halloween
Thu Oct 28, 2010 10:28 pm by

» Bao giờ cải cách giáo dục hết là lời hứa suông?
Wed Oct 27, 2010 9:05 pm by

» Sinh viên thực tập: Bên trọng bên khinh
Sun Oct 24, 2010 9:07 am by

Truyện cười
QH2007XSNV.COOLBB.NET

Share | 
 

 Chia tay ngày cá tháng 4 (phần 1)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Shaqi
Tổng giám đốc
Tổng giám đốc
avatar

Tổng số bài gửi : 181
Điểm số của bạn : 14839
Danh tiếng : 0
Join date : 23/03/2010
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: Chia tay ngày cá tháng 4 (phần 1)   Wed Mar 31, 2010 10:33 pm

như đã hứa nhân dịp ngày cá tháng 4 và chào một mùa hè yêu thương 4rum sẽ post cuốn tiểu thuyết "Chia tay ngày cá tháng 4" làm nhiều ký. Các bạn đón đọc và cho nhận xét của mình nhé!



Ngày cá tháng 4
“anh, anh muốn chúng mình chia tay.”
“Tại sao?” tôi rất bất ngờ, lại hỏi một câu rất ngớ ngẩn.
“Em biết mà có một cô bé đang theo đuổi anh, anh thấy cô bé cũng dễ thương lắm”

“Anh, người con gái nào theo đuổi anh, anh cũng cảm thấy họ dễ thương đúng không?” Mình lại ngu ngốc nữa rồi, bỗng dưng quên mất mình cũng chỉ là một trong số những người đã theo đuổi anh ấy.
“Anh tốt nghiệp rồi thì chúng mình chẳng thể đến được với nhau, em yên tâm, nếu có một ngày em nhìn thấy anh và cô ấy đi bên nhau thì cũng đừng hiểu sai, bọn anh chỉ là bạn của nhau.” Anh nói rất bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra cả.
Tôi là một người con gái chả cao ráo gì chỉ có 1m58 đứng cạnh anh chàng cao 1m82 chỉ có thể ngước đầu lên nhìn anh ta.
khi đứng đầu tôi cũng chỉ đến cổ, đôi khi cảm thấy như có một chút gì đó hơi xúc phạm, cho dù rất muốn được hôn một cái lên khuôn mặt đẹp trai kia nhưng kỳ quái thế nào ấy, khi ấy trong đầu tôi chhir nghĩ rằng, anh ấy tập thể dục thường xuyên, có sức khỏe nên nhất định sẽ phản ứng nhanh hơn tôi, hơn nữa lại còn cao thế chứ, tôi mà hôn nhỡ đâu không trúng thì mất mặt chết được.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi đành ngậm ngùi bước đi!
Sau này nghĩ lại chỉ vì chưa 1 lần được hôn anh ấy mà cứ thấy ấm ức mãi.
Càng chán nản hơn khi anh ấy thực sự sánh đôi bên người ta, khiến mình càng cảm thấy tủi thân. Mình cũng chưa hề nhìn thấy họ tay trong tay nhưng trong lòng cũng thấy đau đớn khôn xiết. Học kỳ mà anh ấy chuẩn bị tốt nghiệp, một người chẳng bao giờ biết đến học bổng là gì như tôi từ đâu rơi xuống trước mặt 1 xuất học bổng
-----------------------------------------------------------------------------------------------


Có đánh chết tôi cũng không tin vào mắt mình, tôi đã gặp anh ấy ở hành lang của quán cà phê Sơn Đỉnh, người bạn trai trước kia của tôi, đó là người mà tôi ghét cay ghét đắng nhưng cũng yêu đến không biết đến trời đất là gì.
Mặc dù 4 năm đã trôi qua, nhưng khi ấy không hiểu sao tôi có thể nhận ra ngay đó là anh. Cũng may tôi đã không phân tâm, còn anh thì phản ứng tốt hơn tôi.
Khi mà tôi chợt tỉnh ra, thì lại bắt gặp nụ cười dễ mến của anh ấy đang chào tôi, IQ của tôi không cao, nhưng cũng không đến mức đần độn để không thể nhận ra đó chỉ là một cách ngụy trang
“sao mà khéo thế” tôi kéo chiếc ghế đến bên anh, nhẹ nhàng ngồi xuống đánh ánh mắt ngượng ngùng sang bên ấy vẫn khuôn mặt tươi trẻ rạng ngời như ánh mặt trời buổi sáng, lại vẫn đôi mắt trong sáng biết cười, trái tim trong lồng ngực cảm giác như muốn ngưng nhịp đập.
Anh cũng cứ chăm chú nhìn tôi đầy nghi ngại, cái nhìn ngạc nhiên ấy pha chút đắng cay ngậm ngùi. Nụ cười trên mắt anh vụt tan biến, anh nói với tôi: “đúng là trùng hợp thật”.
Trong lòng tôi bỗng hỏi chính mình sao những gì anh phản ứng thật lạ quá, Tôi tại sao lại để ý đến phản ứng của anh ta quá mức thế nhỉ, khi xưa bị người ta từ chối còn chưa đủ xấu hổ sao, hình như tôi chẳng còn chút tự trọng nào thì phải.
“em sống vẫn tốt chứ” một giọng nói thật ấm áp, ấm áp hệt như cái hồi anh ấy nói chia tay, nhưng ở đây có thêm một nụ cười nữa khiến tôi chết lặng.
“Vẫn tốt” tôi đáp lại, vội nhớ ra và thấy hối hận quá khi hôm nay không mặc bộ quần áo mà mình vẫn ưa thích. Trên thực tế thì đứng trước con người ấy tôi mãi mãi chỉ là con vịt xấu xí.
Nụ cười mà khiến trái tim tôi gục ngã và cũng chính nụ cười ấy đã lừa dối con tim tôi , trong trái tim tôi luôn thầm nguyền rủa điều ấy.
“Em vẫn rất đáng yêu, bạn trai em đối tốt với em chứ?” Anh khẽ mỉm cười nhìn tôi.
Lời anh nói khiến tôi hơi hốt hoảng, bạn trai ư? Chả nhẽ tôi lại nói vơi anh rằng trước nay tôi vẫn chỉ yêu một người? không! Thật là quá mất mặt, không thể thế được trong đầu tôi nhanh chóng chuyển sang một ý nghĩ khác.
“À, anh ấy coi em như một nàng công chúa ấy.” đây là lần đầu tiên tôi phát hiện ra mình nói dối mà không cần phải nháp.

“vậy thì tốt rồi, xem ra em rất hạnh phúc, anh có thể yên tâm phần nào vì anh là người có lỗi với em” nói đến đây giọng anh trầm xuống, buồn… nét buồn ngưng lại trong mắt anh.
Tôi cúi mặt xuống lặng im, bao nhiêu lần tôi muốn 2 người nối lại với nhau, đã lập ra rất nhiều kịch bản dự kiến nhưng tất cả chỉ là con số không, tôi chỉ biết cầu nguyện cho anh không quá hối hận và đau khổ như tôi… Còn bây giờ có lẽ điều ấy đang diễn ra ngược lại.
Tôi cảm thấy bứt rứt đứng ngồi không yên, sau bao nhiêu chuyện xảy ra, tôi vẫn là một cô bé trung thực. Anh khiến tôi hoảng loạn, tinh thần bất an chỉ sợ anh hỏi tiếp lại không biết trả lời sao cho hợp nhẽ. Tôi cúi xuống gậm bàn để cố giấu nỗi băn khoăn đang rối bời trong lòng, thật vô tình tôi đá phải chân của anh, giật mình ngẩng lên thấy hai ánh mắt đang nhìn nhau. Anh không hề có phản ứng gì!
   “Anh vẫn tập bóng rổ chứ?” Tôi rất sợ cái khoảng không im lặng lạnh lẽo đến ghê người này.
“Bóng rổ” Anh thấy hơi lạ, “tốt nghiệp xong thì cũng chẳng có nhiều thời gian để tập nữa.”
“Gì cơ! Bóng rổ mà anh cũng sao nhãng à” cuối cùng tôi cũng tìm thấy sự hứng khởi, cao giọng nói. “khi học đại học, bóng rổ đã đem đến cho anh biết bao nhiêu niềm vui, bao nhiêu bạn bè, bao nhiêu danh dự…. vậy mà chỉ mới tốt nghiệp thôi thì bóng rổ đã chẳng còn có vị trí gì trong cuộc sống của anh?”
Thật khó hình dung được sự giận dữ và thất vọng của tôi, chúng tôi vì bóng rổ mà quen nhau, nhờ có anh tôi từ chỗ không biết gì về bóng bánh lại trở thành một tay chơi siêu hạng. Tôi không còn nhớ nổi chúng tôi đã có bao nhiêu hồi ức và giấc mộng đẹp bên trái bóng rổ. Thế mà giờ đây… tôi chẳng thể cười được nữa, chúng tôi chẳng còn duyên phận gì nữa, sau khi 2 người hai hướng, những thứ có thể liên lạc với nhau cũng không còn nữa. Tôi lặng lẽ ngồi đó, quên mất là mình đang phải giả vờ đáng yêu trước mặt anh.
“Phan Nhiên , anh xin lỗi!”
“Anh nói xin lỗi cái gì cơ” tôi bắt đầu không kìm nén nổi. “Anh có quyền lựa chọn cuộc sống cho riêng anh, đâu liên quan gì đến tôi.”
“em lại tức giận rồi đó!” một giọng nói rất kiên định
“anh hào phóng quá đấy, một câu nói mà khiến em phải tức giận. Anh nghĩ anh đẹp trai thì phụ nữ này ai cũng thích anh sao?” Tôi bắt đầu to tiếng, cũng lạ là sau bao nhiêu năm tôi mới lại hét to lên như vậy, năm đó tôi đã quá kiểm chế bản thân mình.
“Em vẫn còn trách anh ư? Phan Nhiên, anh phải làm gì bây giờ em mới có thể tha thứ cho anh” Tay của anh đưa lên trên mặt bàn, tôi cứ ngỡ anh định đứng dậy bỏ đi.
“Anh vẫn tồi tệ như thế ư, chẳng có chút gì thay đổi cả” lời nói ấy thốt ra sao khó khăn và cũng biết bao buổn khổ, tâm trạng của tôi cứ bao phủ cả không gian khi ấy, 4 năm rồi, gặp lại anh, tôi nhận ra nhiều điều.
“Em đi đây, quan điểm bất đồng nói chuyện không hợp đâu”
“Phan Nhiên!” giọng anh vội vã níu tôi lại”. “5 giờ rồi, bây giờ xuống núi không an toàn đâu, để anh kêu lái xe đưa em đi.”
“Không cần đâu anh” tôi hậm hực bước đi. “tôi chả có diễm phúc đó”. Tôi đeo ba lô lên vai rồi thẳng hướng chân núi mà bước đi.
Gió núi lạnh buốt khiến mái tóc ngắn của tôi cũng phải rối tung lên, và nó cũng nhanh chóng lau khô những giọt nước mắt trên má tôi. Anh ấy không đuổi theo, lần gặp nhau này, ý định của tôi lại thất bại.
Rồi tôi nghe thấy vẳng lại tiếng xe hơi đang chạy tới gần. Tôi tránh ra một bên nhường đường cho kẻ lắm tiền đó. Không ngờ rằng, đợi mãi đợi mãi mà chiếc xe không chịu vượt lên chạy trước.
“Này cô, đợi một chút.” Có một người con trai đang vội vã đuổi theo sau. “Cậu chủ nhà tôi muốn tiễn chân cô”.
“Cậu chủ nhà các anh? Liên quan gì đến tôi?” Tôi tiếp tục bước tiếp, nói thật ra tôi rất muốn đi đến chân núi dù nói là sắp tới rồi nhưng thực ra còn rất lâu mới tới được, lại đang vô cùng lo lắng nhưng người ta đã nói thì phải làm không thể thay đổi được. Tôi tự an ủi mình bước tiếp.
“Cô à! Đừng làm khó người khác chứ? Cô xem trời sắp tối rồi, cô mau lên xe đi tôi đưa cô xuống trước sau đó còn đón cậu chủ.
“gì cơ” thì ra anh ấy không có ở trên xe ? Tôi quay đầu lại.
“Cô ơi” người đàn ông trung niên đó gọi tên tôi đến lạc cả giọng
“Cháu… cháu… thôi được!” tôi dừng lại, mở cửa xe và bước lên.
Ngồi trên chiếc xe rộng rãi thật thoải mái, tôi để ý thấy bác lái xe cứ liên tục dùng gương chiếu hậu để nhìn mình, tất nhiên tôi cố tỏ ra bình thường không để ý, ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, trên đường đi chúng tôi giao tiếp nói chuyện rất hạn chế và chẳng mấy chốc chiếc xe đã dừng lại ở tầng dưới nhà của tôi.
Tôi bước vào nhà vội vã chui vào cái tổ ấm áp của riêng mình cuộn tròn trong chiếc chăn ấm áp.
“Phan nhiên à!” Mẹ tôi đẩy cửa bước vào. “Con thấy khó chịu à”
“Không đâu ạ!, chỉ hơi mệt và muốn nằm nghỉ” Tôi lật người quay lưng lại với mẹ để dấu dòng nước mắt chỉ chực ứa ra.
“Ăn cơm đã, đồ lười nhác, không có chuyện gì là không thể giải quyết được hết, dậy đi mẹ có chuyện muốn trao đổi một chút.” Mẹ của tôi cứ động vào việc gì là lại nói đến hết ngày mất.
“Mẹ có chuyện gì ạ” , tôi mệt mỏi bước ra khỏi giường, uể oải bước ra bàn đợi mẹ bàn chuyện đại sự quốc gia.
“Phan Nhiên à, hôm nay bà mới phát hiện ra, cháu đã 26 tuổi rồi đó” mẹ tôi làm như có chuyện gì ngạc nhiên lắm ấy.
“Mẹ rốt cuộc cũng chỉ là mẹ của con mà thôi!” tôi âu yếm nhìn mẹ, mẹ đã trên 50 tuổi rồi, nuôi dưỡng mình tới bây giờ mẹ vừa vất vả mà cũng ngu ngốc nữa, li hôn, rồi một mình nuôi con gái trưởng thành, những chuyện đắng cay ngọt bùi hai mẹ con đều chia sẻ cùng nhau.
“Vấn đề không phải ở con, vấn đề ở đây là mẹ, sao mẹ cũng không chịu tìm một người bạn tâm giao đi.” Mẹ tỏ ra không hề có chuyện gì quan trọng cả. “Con xinh đẹp hơn mẹ sao mà kiếm mãi cũng chả có anh chàng nào bên cạnh vậy chứ”/

Tôi phải nói với mẹ sao đây, lẽ nào lại nói rằng đứa con gái vốn xinh đẹp hơn mẹ mình ấy đang theo đuổi 1 anh chàng đẹp trai, cuối cùng tình yêu mỏng manh yếu ớt ấy đã bị gió cuốn bay rồi, đau khổ 4 năm rồi, hôm nay trên núi gặp lại người ta, mợi thứ lại theo gió bay đi chỉ để lại khổ đau.
“Gì cơ ạ” Tôi thấy nghẹn ngào không nói được nữa, “Mẹ …, mẹ định bán rẻ con đấy ạ?”
“Không bán đi chả nhẽ cứ để con lại mãi, con nhìn lại mình đi, định ăn bám cái nhà này đến già chắc, cũng chả xinh đẹp gì cho cam, cũng không có danh phận gì nữa, không thích thì xin nghỉ việc, những kẻ tâm thần trên thế giới này chạy hết rồi, nên những người con gái như con sẽ chẳng có gã đàn ông nào dám đến gần đâu.”
Trong đầu của tôi lúc này lại hiện lên dáng vẻ bảnh bao của anh, đứng trước anh tôi cảm tưởng trên trời hay dưới đất chẳng còn người đàn ông nào hơn thế nữa, còn khi đứng trước mẹ, yêu đương ư, chẳng thể nói được gì hết.
Thì tôi đúng như lời mẹ nói mà, tôi thực sự rất mệt mỏi, chỉ muốn quên hết những gì đã diễn ra ngày hôm nay trên đường.
“Tránh ra, tránh ra nào.” Tôi né sang một bên. Anh trai lớn của tôi cưỡi chiếc xe đua vụt qua người tôi làm tôi giật cả mình tưởng là anh ấy nữa.
Anh ấy hồi trước cũng đi xe đua, rồi đi quanh sân trường, tôi được ngồi ở đằng sau xe, ôi cứ nghĩ tới lại thấy ngọt ngào và ấm áp quá. Những giây phút ấy thật là lãng mạn, biết bao nhiêu ánh mắt của bọn con gái nhìn vào thèm muốn ghen tị, càng thế chúng tôi càng như muốn trêu ngươi coi đó như một thú vui không bỏ được ấy.
Một số xe hơi sang trọng bây giờ chỉ dùng để ngồi” Nói rồi thấy hình như chỉ mình tôi hiểu được câu nói này.
Khoảng cách của chúng tôi thực ra đã là rất lớn rất lớn, năm đó giá như tôi nắm lấy đôi bàn tay của anh. Giá như tôi biết tự lượng sức mình, tự bằng lòng với những gì mình đã có thì có phải đã tốt hơn không, ai mà biết được những gì mình đã có lại khiến mình đau khổ đến thế.
Chuông điện thoại reo, lại là điện thoại sách nhiễu của mẹ
“Phan Nhiên à, con nhớ mua thuốc giúp bà Trần nhé, thuốc của bà ấy hết từ hôm qua rồi.”
“Dạ, vâng con biết rồi” Tôi tháo sim điện thoại ra khỏi máy, lúc nào cũng là mẹ làm phiền mình hết, mình mới đi dạo một chút mà đã quên khuấy chuyện đó rồi.
Mua thuốc xong, tôi lại thong thả dạo bước trong bệnh viện, có điều đi chơi đâu cũng vậy mỗi nơi mỗi khác, chỉ cần đi được vài phút tôi đã nhận ra đi bộ ở đây cũng vậy.
Ở đây tôi lại phải giáp mặt với kẻ thù của mình, tiếc là tôi không mua xổ số chứ không cứ đà này tôi thành tỉ phú mất. 4 năm không gặp mà mới gặp thôi đã có thể quay lưng lại với nhau được rồi.
Nhưng lần này tôi thực sự ngạc nhiên, không hiểu sao anh lại ngồi trên xe lăn, người lái xe đưa tôi về nhà hôm đó đã đẩy chiếc xe cho anh.
Ánh mắt của tôi cứ tập trung vào đôi chân anh, chân phải của anh phải bó bột, chắc là gãy xương, tôi thầm nghĩ vậy.
“Sao mà trùng hợp quá vậy?” tôi thấy câu nói này đã có tần số quá cao trong chỉ 2 ngày. Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt của anh, tôi cảm giác như anh không hề muốn gặp tôi gì hết. Trái tim tôi lại như nhói đau.
“Tạm biệt!” Tôi cúi đầu quay đi
“em bị ốm à?” một câu nói xã giao chả hề quan hệ gì trong hoàn cảnh này cả. Tôi bắt đầu nghi ngờ những chính kiến của mình, có lẽ anh đâu cố ý gây nên đau khổ cho tôi chứ.”
“Anh hỏi em em bị bệnh gì vậy?” anh đẩy chiếc xe lăn đến bên tôi, nắm lấy tay tôi không cho tôi bước đi.
“Không đâu ạ, em chỉ giúp người ta mua thuốc thôi ạ” tôi lạnh lùng kéo tay anh ra.
Anh níu lấy tay bám của chiếc xe lăn định đứng dậy. “Anh nhớ em rất ít khi ốm đau mà.”
“Một người chỉ biết ngồi trên những chiếc xe sang trọng, một công tử hào hoa chẳng biết đến vận động là gì sao lại có ngày bị gãy chân chứ.” Tôi quay lưng lại thấy anh đang cố loay hoay với cái nạng cố gắng thực hiện mọi thứ trong trớ trêu. Mặc dù trái tim tôi đau nhói nhưng tôi vẫn đứng yên không biết phải làm thế nào nữa, ánh mặt trời buông xuống, sự yếu ớt run rẩy của anh khiến tôi có cảm giác thật mong manh như có một vật gì đó đang giày vò trái tim mình.
“Miệng của em mà cũng có thể nói được những câu như thế với a sao?” Anh thấy tôi cứ chăm chăm nhìn chân của anh rồi cười với tôi
Bác lái xe cũng như biết ý nên sang bên đường để mặc cho chúng tôi thoải mái.
“miệng của anh có vết bẩn kìa, sáng ra anh vẫn chưa rủa mặt à?” tôi tìm được cái cảm giác mà ngày xưa chúng tôi vẫn hay chỉ trích nhau, những ký ức ấy tôi đã chôn chặt trong lòng giờ lại mở cho nó một khe hở…khi ấy chũng tôi thề, cười nói, mắng nhau đánh nhau đuổi theo nhau.
Ký ức, cũng chỉ làm cho tình yêu của tôi dành cho anh ngập tràn hận thù
“anh còn đau lắm không?” tôi ngồi xuống đưa tay đặt lên đôi chân đang phải nẹp lại của anh.
Một bàn tay mảnh dẻ trắng trẻo nắm lấy tay tôi.
“Đừng cử động, sẽ làm anh đau đó!” tôi ngơ ngác nhìn anh, khuôn mặt anh đang thể hiện một thứ cảm giác đặc biệt nửa thật mà như nửa giả như là đang cười mà cũng như là không cười.
“đau?! Ngày trước mỗi lần anh tổn thương đều không cho tôi chạm vào nó! Thực tế là đã có những người khác xinh đẹp hơn dỗ dành nó.”
“em ngày càng thông minh đó.” Anh lật bàn tay của tôi lại, lấy ngón tay chỏ chà lên cái nốt ruồi trong lòng bàn tay.
Như bị điện giật tôi vội rụt tay lại. “Anh đi tìm những người đẹp của anh ấy, tôi phải đi rồi.”
“Đi chơi với bạn trai?”
“Anh cứ cho là như thế đi!” Trong người tôi như có lửa. Nhưng khi tôi nhìn anh khuôn mặt trong sáng rạng ngời ấy khiến tôi như mất đi lòng tự trọng. Tôi nghĩ rằng tôi không thể níu giữ trái tim mình lại, nhưng lại chưa được một lần được hôn.
Tôi rất ít khi thấy anh như thế này cả, tóc anh cắt ngắn dưới ánh mặt trời, từng sợi từng sợi như phát sáng. Đôi mắt của anh vẫn mang một nửa nụ cười nồng ấm nó khiến tôi bối rối và trầm lắng trở lại.
Cuối cùng tôi lại bị ánh mắt của anh đánh bại, tôi vẫn còn chưa cả được ra tay mà. Tôi quay đi dấu thoáng buồn trên mắt bước đi chỉ nói một câu em phải đi đây. Tôi có thể cảm nhận được anh ở đằng sau đang nhìn tôi bước đi…
Tôi muốn kiếm tìm một hơi thở thật sâu, muốn vơ lấy chút không khí trong lành để lấp đầy vào vết thương của một trái tim chưa lành sẹo.
Tôi đứng ở ban công, ngắm nhìn bầu trời đầy sao, một ngôi sao băng vụt qua để lại một vòng cung hoàn hảo ở một góc bầu trời sau đó chậm dần cho đến khi biến mất.
“Sao băng” tôi giật mình, nghĩ lại ngày trước có một cô bé ngu ngốc, khi trời lạnh chưa đến 10 độ, nửa đêm ra sân bóng chỉ để chứng kiến màn khiêu vũ của màn đêm, những trận mưa sao băng như pháo hoa rực rỡ còn mình thì được tắm trong những trận mưa thiên thạch để được 100 lần ước nguyện anh sẽ mãi bên em sẽ mãi yêu em.
   Còn mình bây giờ, không còn muốn ảo vọng vào những ngôi sao đó nữa
Đó là những thứ không thuộc về mình, rồi sẽ có một ngày thượng đế sẽ lấy lại cho mình một con người tham lam nỗi đau chua chát của sự mất mát.
Trẻ con thường vốn rất tham lam và mu muội thế mà, tôi nhìn về phía chân trời đằng xa hét thật to lên: “Anh hãy chết đi, ….Bạch Vũ Khải…”
“Bị thần kinh à!” Dưới lầu có một tiếng đàn ông đáp lại tiếng hét của tôi
“miền tây, bất kỳ thành phố nào.” Lần đầu tiên tôi nói mà không ngẩng đầu lên.
“Cần bao nhiêu” mẹ cầm tay tôi kéo tay tôi như muốn đuổi tôi ra khỏi nhà
Tôi mở ngăn kéo, lấy một ít tiền đặt vào tay mẹ. Mỗi lần mà tôi đi đâu mẹ đều đưa cho những khoản sinh hoạt phí và chẳng bao giờ cho tôi quá nhiều tiền cả để mong tôi sớm quay về.
“Sao mà con có nhiều thế con tích lũy vốn riêng đó hả, cái thái độ gì thế không biết nữa” Nhìn khoản tiền mà tôi đưa cho mẹ buông tay tôi và bắt đầu thấy hối hận. “Đi rồi biết lối mà về”
Tôi hôn lên má của mẹ: “Như thế này đủ chưa ạ, mẹ không cần cho thêm đâu” Tôi cười và nhìn mẹ sung sướng, “đi phải cẩn thận đó con, đừng quên còn người mẹ già này đó, tốt nhất là khi đi một người thì trở về phải 2 người biết không?”
“mẹ!” Tôi vội ôm chầm lấy người mẹ yêu quý yêu quý nhất của tôi, trên thế giới này, hạnh phúc lớn lao nhất chính là được làm con gái của mẹ, nhưng có lẽ tôi sẽ không bao giờ nói điều này với mẹ.
Tôi đi liền 4 tháng khi trở về thì đã là mùa thu.


Về Đầu Trang Go down
http://qh2007xsnv.coolbb.net
 
Chia tay ngày cá tháng 4 (phần 1)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Lời chia tay diễn đàn.(Xin lỗi-topic đã đóng)
» chia sẽ ROM chảo và DVD và TIVI
» Chia Sẻ 1 số CODE hay
» SỰ KHÁC NHAU CUẢ BỘ CHIA THÔNG NGUỒN VÀ KHÔNG THÔNG NGUỒN
» Chia chảo vinasat ra 2 đường dây để xem ờ hai nơi

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
qh2007xsnv :: Sáng tác và cảm nhận :: Truyện ngắn-
Chuyển đến