qh2007xsnv
Chào mừng bạn đến với Qh2007xsnv. Hãy đăng ký thành viên để có thể tham gia thảo luận và nhận nhiều niềm vui và bổ ích từ điễn đàn. Đừng quên đăng nhập mỗi lần truy cập diễn đàn để trò chuyện được nhiều hơn. Một năm học mới đã khởi động rồi. Hãy nỗ lực và cố gắng hết mình để đạt được những thành tích cao nhất nhé. Cùng đoàn kết để vượt qua tất cả

qh2007xsnv

DIỄN ĐÀN LỚP SƯ PHẠM NGỮ VĂN K52 - 2007 - 2011 TRƯỜNG ĐẠI HỌC GIÁO DỤC - ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  Trang giải tríTrang giải trí  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thông tin updateThông tin update  Học tậpHọc tập  Giải tríGiải trí  Sáng tác văn họcSáng tác văn học  Quà tặng âm nhạcQuà tặng âm nhạc  Gửi lời yêu thươngGửi lời yêu thương  Góp ý diễn đànGóp ý diễn đàn  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Một năm học mới lại bắt đầu khởi động rồi. Năm học cuối cùng trước khi bước ra cảnh cửa đại học. Hãy cố gắng và nỗ lực hết mình để có được những kết cả tốt nhất. Cùng đoàn kết, hòa nhập và thành công nhé!
Mỗi một bài viết, một comment của các bạn sau khi đọc một bài viết là bạn đã góp phần giúp chúng ta hiểu bạn hơn và bạn cũng đang góp phần cho sự lớn mạnh của forum lớp. Every of your comments and writtings helps us know you more and contributes to the existence and development of this forum. This year wll be the year we'll update many useful informations. Thank you! Diễn đàn đang và sẽ cập nhật các topic khác nhau trên nhiều lĩnh vực và hướng về giải trí nhiều hơn bên cạnh góc học tập, hy vọng các bạn tham gia tích cực để có được nhiều điều bổ ích hơn từ diễn đàn.
Hoan nghênh các bạn post bài mới lên diễn đàn và tham gia thảo luận trong các topic. Hãy biến diễn đàn thành cuốn nhật ký viết chung của chúng ta nhé! Chúc các bạn vui vẻ! Cố lên! Mày phải khác chứ. Không thể cứ như hiện tại được. 1 năm ko phải là dài. Thời gian ko đợi con người. Đừng lãng phí thứ quí giá đó cho những việc vô ích. Cố lên! Try your best!!! - Nguyễn Chín các ấy sướng thật, một năm nữa là được lên bục giảng. Tớ thì không biết đến bao giờ đây... cố lên nhé!! - Hieupm, đi học mà cứ nghỉ hoài, đảo lịch lung tung, cái này gọi là thất bát đầu năm...chán! - lan nguyễn
Hãy đăng nhập và tha hồ trò chuyện với các thành viên khác tại chatbox nhé!
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
December 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Latest topics
» Lời nhắn cho tương lai
Tue May 17, 2011 12:49 pm by

» Sự nhầm lẫn trong ngày 8 - 3
Sun Feb 20, 2011 1:40 pm by

» Tân Thiếu Lâm Tự - Shaolin 2011 xem phim online dowload miễn phí
Fri Feb 18, 2011 9:41 am by

» Cô Nhi Họ Triệu - Sacrifice - Triệu Thị Cô Nhi 2010 xem phim online dowload miễn phí
Fri Feb 18, 2011 9:39 am by

» Ma Hiệp Truyền Kỳ Đường Cát Khả Đức - Don Quixote xem phim online dowload
Fri Feb 18, 2011 9:36 am by

» Clip và bản dịch bài thơ ‘Đợi Anh Về’
Thu Dec 23, 2010 9:00 pm by

» Chết như thế nào...?
Thu Dec 23, 2010 1:04 pm by

» Món quà của các đạo sĩ
Sun Dec 19, 2010 9:35 pm by

» Sinh viên năm cuối
Sun Dec 19, 2010 8:05 pm by

» Những từ chỉ “người bạn” trong Tiếng Anh
Wed Dec 08, 2010 6:02 pm by

» Three Wishes
Wed Dec 01, 2010 7:08 pm by

» Vì nó là bạn cháu
Sun Nov 28, 2010 10:01 pm by

» Có phải là tính hiếu học?
Thu Nov 25, 2010 10:42 pm by

» Nhà giáo dục
Thu Nov 25, 2010 10:39 pm by

» Những từ chỉ “người bạn” trong Tiếng Anh
Thu Nov 25, 2010 8:53 pm by

» ba người thầy vĩ đại
Tue Nov 02, 2010 9:02 pm by

» Sáng Thu
Fri Oct 29, 2010 10:03 am by

» truyện ma halloween
Thu Oct 28, 2010 10:28 pm by

» Bao giờ cải cách giáo dục hết là lời hứa suông?
Wed Oct 27, 2010 9:05 pm by

» Sinh viên thực tập: Bên trọng bên khinh
Sun Oct 24, 2010 9:07 am by

Truyện cười
QH2007XSNV.COOLBB.NET

Share | 
 

 Món quà của các đạo sĩ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Shaqi
Tổng giám đốc
Tổng giám đốc
avatar

Tổng số bài gửi : 181
Điểm số của bạn : 14839
Danh tiếng : 0
Join date : 23/03/2010
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: Món quà của các đạo sĩ   Sun Dec 19, 2010 9:35 pm





Món quà của các đạo sĩ

O.Henry
người dịch: selene


Một đô la tám hào bẩy xu. Tất cả chỉ có thế. Trong đó sáu hào là tiền xu. Những đồng xu dành dụm được bằng cách cò kè ráo riết với lão chủ tạp hóa; người bán rau, ông hàng thịt cho đến lúc má phải nóng lên vì thái độ thầm dè bỉu là keo kiệt do cái lối mặc cả quá chặt chẽ ấy gây ra. Đó là lần Đêla dếm đi đếm lại số tiền. Một đô la tám hào bẩy xu. Thế mà ngày mai đã là Noel rồi.

Rõ ràng la chẳng còn làm được gì khác ngoài việc gieo mình xuống chiếc giường nhỏ tồi tàn mà gào khóc. Và Đêla đã làm như vậy. Tình cảnh này khiến người ta phải triết lý rằng cuộc đời chỉ toàn là tiếng nức nở, những tiếng khóc thét và cả những nụ cười, trong đó những tiếng thét chiếm nhiều hơn cả.

Trong lúc bà chủ nhà đang nguôi dần từ nức nở chuyển sang thút thít, mời bạn hãy ngó qua căn buồng. Một căn buồng thuê tám đô la một tuần với cả đồ đạc. Đúng ra không phải là không thể mô tả được căn buồng, nhưng chắc chắn là nó phải đề phòng đội cảnh sát bắt ăn mày đến kiểm soát.

Trong phòng đợi ở tầng dưới, có một hòm thơ và một cái nút chuông, nhưng hòm thì chẳng bao giờ có lấy một bức thư bỏ vào , còn chuông thì chẳng hề có ngón tay người ấn nút, réo chuông. ở đấy còn có một tấm thiếp mang tên “Ông Giêm Đilinhghêm Iơng”.

Thời kỳ sung túc trước đây, khi chủ nó còn được trả 30 đôla một tuần, tấm thiếp “Đilinhghem” đã theo gió bay đi khắp nơi. Bây giờ thu nhập co lai chỉ còn 20 đôla thì những chữ Đilinhghêm nom cũng mờ đi như thể thực sự muốn thu mình lại chỉ còn một chữ “Đ” khiêm tốn và nhũn nhặn. Nhưng mỗi khi ông Giêm Đilinhghêm Iơng về đến nhà, leo tới buồng mình trên gác, ông ta vẫn được bà Giêm Đilinhgiêm Iơng - đã đươc giới thiệu với các bạn là Đêla - ôm choàng lấy mà gọi là “Gim” (tên gọi thân mật của Giêm). Và như thế thật là hạnh phúc.

Đêla thôi không khóc nữa và lấy núm bông đánh phấn sửa sang lại đôi má. Cô đứng bên cửa sổ, ủ dột nhìn một con mèo xám đang đi trên một hàng rào màu xám trong một cái sân cũng một màu xám xịt. Ngày mai đã là Noel rồi, thế mà cô chỉ có một đôla tám hào bẩy xu để mua quà tặng Gim. Cô đã hết sức dành dụm từng xu một hàng bao nhiêu tháng trời. Vậy mà kết quả chỉ được có thế. Hai mươi đôla một tuần chẳng được mấy nỗi. Chỉ tiêu đã vượt quá mức cô dự tính. Bao giờ cũng vậy. Chỉ có một đôla tám hào bẩy xu để mua quà tặng Gim. Gim của cô. Cô đã bỏ ra không biết bao giờ sung sướng dự tính mua một cái gì thật đẹp cho Gim. Một cái gì đẹp, hiếm, có giá trị thật sự, một cái gì có thể tạm xứng đáng với vinh dự được là của Gim.

Trong phòng giữa hai cửa sổ có gắn một tấm gương dài. Có lẽ các bạn đã từng trông thấy một cái gương dài gắn vào tườngtrong một căn buồng giá thuê tám đôla một tuần. Một người thật mảnh dẻ và thật nhanh nhẹn, có thể có đươc một ý niệm khá chính xác về dung mạo của mình bằng cách ngắm bóng mình qua một loạt những hình ảnh phản chiếu rất nhanh trên gương thành những vệt dài, Đêla thanh mảnh nên đã nắm vững được nghệ thuật soi gương ấy.

Bỗng cô rời cửa sổ quay ngoắt lại đến đứng trước gương. Mắt cô sáng lên long lanh nhưng chỉ hai mươi giây sau, sắc mặt cô đã tái nhợt. Cô vội sổ tóc ra cho xõa xuống.

Xin nói rằng vợ chồng Giêm Đilinhghêm Iơng có hai vật sở hữu mà cả hai đều rất đỗi tự hào. Một là chiếc đồng hồ vàng của Giêm đã từng là của cha và của ông nội anh. Hai là bộ tóc của Đêla. Giả sử như nữ hoàng xứ Seba(Một nhân vật huyền thoại, nổi tiếng về sự giàu sang, xa xỉ) sống ở căn phòng phía bên kia đường phố hẹp như một ống thông hơi thì có ngày Đêla sẽ xoã tóc hong khô để hạ giá trị tất cả châu báu, tặng phẩm của nữ hoàng. Ví thử vua Salomon là bác gác cửa, có kho tàng của cải chất đầy dưới hầm thì mỗi lần đi qua Gim sẽ rút đồng hồ ra để thấy nhà vua phải bứt râu vì ghen tị.

Cho nên lúc này bộ tóc đẹp của Đêla xoã xuống, gợn sóng và óng ả như một thác nước màu đen. Tóc dài tới quá đầu gối và hầu như tạo thành một chiếc áo dài cho cô vậy. Rồi Đêla lại run run cuốn vội tóc lên. Cô ngập ngừng trong giây lát và đứng im, một hai giọt nước mắt nhỏ xuống tấm thảm đỏ đã sờn.

Cô khoác vội chiếc áo cũ màu nâu, chụp vội chiếc mũ cũ cũng màu nâu lên đầu. Tà váy tung lên, khoé mắt vẫn còn tia sáng long lanh, cô như bay ra khỏi phòng, bay xuống cầu thang, ra phố.

Nơi cô dừng lại có một tấm biển đề “Bà Xôphrôni. Hàng bằng tóc đủ các loại”. Đêla chạy một mạch lên cầu thang rồi trấn tĩnh lại, thở hổn hển. Bà chủ to béo, trắng bệch, lạnh lùng, trông chẳng có vẻ gì giống cái tên “Xôphrôni” .
-Bà có mua tóc của tôi không? - Đêla hỏi.
- Tôi mua- bà chủ đáp. Chị bỏ mũ ra cho tôi xem tóc chị thế nào.
Cái thác nước mầu đen đổ xuống gợn sóng.
-Hai mươi đôla, bà chủ vừa nói vừa nâng mớ tóc lên với một bàn tay thành thạo.
-Bà dưa tiền đây cho tôi nhanh lên- Đêla nói.

Ôi, hai tiếng đồng hồ sau đó đã trôi qua trên đôi cánh màu hồng. Xin các bạn hãy bỏ quá cho cái lối ví von lộn xộn ấy. Cô sục sạo khắp các cửa hàng để tìm quà tặng Gim.

Cuối cùng, cô đã tìm thấy. Rõ ràng người ta đã làm ra nó để dành cho Gim chứ không phải một ai khác. Không có gì sánh được với nó ở bất cứ một cửa hàng nào. Mà cô thì đã lục lọi tung bành tất cả các cửa hàng rồi. Đó là một chiếc dây đeo đồng hồ bằng bạch kim, kiểu giản dị và thanh nhã. Tự thực chất của nó thôi đã nói lên giá trị của nó rồi , chứ không phải vì cái lối trang sức hào nhoáng bên ngoài, mọi vật quý đều phải như thế. Ngay cả với chiếc đồng hồ của Gim nó cũng xứng đáng. Vừa nhìn thấy nó, cô đã biết ngay nó phải là của Gim. Nó cũng giống như Gim : trầm tĩnh và quý giá. Sự mô tả này đúng với cả hai. Cô đã phải trả mất hai mươi mốt đôla rồi hối hả trở về nhà với tám mươi bẩy xu còn lại. Có chiếc dây này móc vào đồng hồ, Gim có thể đàng hoàng xem giờ trước bất kỳ một ai. Chiếc đồng hồ quý giá là thế vậy mà nhiều khi anh ấy cũng phải len lén xem giờ vì không có dây, anh phải dùng một mẩu da cũ.

Khi Đêla về đến nhà thì cảm giác say sưa của cô đã phần nào nhường chỗ cho dè dặt và lý trí. Cô lấy cái cặp uốn tóc ra, đốt bếp hơi lên rồi bắt tay vào việc sang sửa lại những tàn phá do lòng rộng rãi cộng với tình yêu đã gây ra. Việc này bao giờ cũng cũng là một công việc to tát các bạn ạ, một công việc khổng lồ.

Bốn mươi phút sau, đầu cô đã như đầy những món tóc loăn xoăn xoắn vào nhau,khiến cô trông giống hệt một cậu học trò lười hay trốn học. Cô nhìn bóng mình trong gương một hồi lâu, chăm chú và xét nét.

“Nếu Gim không giết mình trước khi nhìn lại mình lần thứ hai – cô tự nhủ- thì anh ấy sẽ bảo là mình giống một cô gái ở đội hợp xướng đảo Côni. Nhưng mình làm gì được, ôi, mình có thể làm gì được với một đôla tám hào bảy xu”.

Đến bây giờ cà phê đã pha xong, chảo đã đặt lên lò, đã nóng và sẵn sàng để rán món sườn.

Gim không bao giờ về chậm. Đêla gập chiếc dây đeo đồng hồ trong lòng bàn tay và ngồi vào góc bàn, chỗ gần cửa mà Gim vẫn thường đi vào. Rồi còn nghe thấy tiếng chân anh ở tầng dưới, trên cầu thang thứ nhất và trong giây lát, mặt cô tái nhợt. Cô thường có thói quen cầu nguyện thầm về những việc đơn giản nhất hàng ngày và lúc này cô thì thầm: “Lạy chúa, xin chúa hãy làm cho anh ấy nghĩ rằng con vẫn đẹp”.

Cửa mở, Gim bước vào rồi đóng cửa lại, trông anh gầy gò và rất nghiêm trang. Tội nghiệp, mới có hai mươi tuổi đầu mà anh đã phải nặng gánh gia đình. Anh cần một chiếc áo khoác mới, lại găng tay nữa anh cũng không có.

Gim dừng lại bên cửa, đứng im không nhúc nhích như một con chó săn khi đánh hơi thấy chim cun cút. Mắt anh nhìn Đêla chằm chằm, trong mắt có một vẻ thế nào ấy làm Đêla không thể hiểu được, làm cô hoảng sợ. Không phải là giận dữ hay ngạc nhiên hay chê trách. Cũng chẳng phải là kinh tởm hay bất cứ một tình cảm nào mà cô đã chuẩn bị chờ đón. Anh chỉ giương mắt lên nhìn cô trừng trừng với cái vẻ mặt lạ lùng ấy.

Đêla vùng dậy rời khỏi bàn đến bên chồng:
- Gim anh yêu quý – cô kêu lên - Đừng nhìn em như thế. Em đã cắt tóc bán rồi, vì em không thể nào sống qua được Noel mà không có chút quà gì để tặng anh. Rồi tóc em sẽ mọc lại, anh đừng giận em anh nhé! Em buộc lòng phải làm thế. Tóc em mọc nhanh lắm. Thôi Gim, anh hãy nói “Chúc mừng Giáng sinh” đi và chúng ta hãy vui lên. Anh biết không, em đã mua tặng anh một món quà rất tuyệt, một món quà rất đẹp, rất tuyệt.
-Emđã cắt tóc mất rồi à? – Gim hỏi như rặn ra từng lời, tựa hồ anh vẫn chưa nắm được sự việc hiển nhiên ấy ngay cả sau khi đã suy nghĩ rất vất vả.
-Đã cắt tóc rồi và đã bán rồi, Đêla nói – Dẫu sao anh vẫn yêu em chứ? Không cần tóc thì em vẫn là em kia mà, phải không anh?
Gim nhìn quanh phòng một lát lạ lùng.
-Em bảo là em đã bán tóc đi rồi à?- Anh hỏi vẻ gần như ngớ ngẩn.
-Anh tìm làm gì.- Đêla nói- Bán rồi, em đã nói với anh là bán mất rồi mà. Đêm nay là đêm Noel anh ạ. Hãy yêu em vì em bán tóc đi là vì anh đấy.
Rồi cô nói tiếp, giọng bỗng nhiên nghiêm trang và dịu dàng.
-Tóc trên đầu em họa chăng có thể đếm được, nhưng không ai có thể đếm được tình yêu của em đối với anh. Gim, em đi rán sườn nhé!
Gim như choàng tỉnh khỏi cơn mê. Anh ôm lấy Đêla của anh. Trong mười giây đồng hồ, chúng ta hãy kín đáo quay đi phía khác xem xét một vật gì đó không quan trọng mấy. Tám đôla một tuần và một triệu đôla một năm có gì khác nhau kia chứ? Một nhà toán học hoặc một nhà thông thái sẽ cho bạn một câu trả lời sai. Các đạo sĩ đã đem món quà quý tới, nhưng trong số đó không có món quà ấy. Điều khẳng định tối mò này sẽ được làm sáng tỏ dưới đây.

Gim lấy ra trong túi áo khoác một gói nhỏ, ném lên bàn và nói:
- Không, Đêla ạ, đừng hiểu làm về anh. Anh không hề có ý nghĩ cho rằng một kiểu cắt tóc, một kiểu cạo hay một kiểu gội có thể làm anh bớt yêu em của anh đi một chút nào. Nhưng nếu em mở cái gói này ra em sẽ thấy tại sao lúc đầu em làm anh sững sờ như thế.

Những ngón tay trắng trẻo nhanh nhẹn cắt đứt sợi dây buộc và xé giấy gói. Tiếp theo là một tiếng rú vui mừng đến cực độ.Rồi, hỡi ôi, sau đó là một sự biến đổi mau lẹ vốn dĩ của nữ giới chuyển sang những giọt nước mắt xúc động và những tiếng rên rỉ đòi hỏi vị chủ nhà phải sử dụng tất cả khả năng an ủi, dỗ dành của mình. Vì rằng nằm trên bàn kia là những chiếc lược. Một bộ lược dùng để cài hai bên và đằng sau mà Đêla đã say mê từ lâu trong một cửa hàng ở Brôtuê. Những chiếc lược tuyệt đẹp bằng đồi mồi thật có viền nạm đá quý. Đó đúng là thứ để cài lên bộ tóc tuyệt đẹp đã mất. Đó là những chiếc lược rất đắt tiền. Đêla biết vậy và cô chỉ dám tơ tưởng, ao ước trong lòng mà không hề có một chút hy vọng nào có được những chiếc lược ấy. Và giờ đây, chúng đã là của cô. Nhưng những bím tóc đáng lẽ được trang điểm bằng những đồ trang sức hằng khao khát ấy thì lại không còn nữa.

Nhưng Đêla vẫn ôm lấy những chiếc lược vào lòng và mãi về sau cô mới ngước đôi mắt mờ lệ nhìn lên mỉm cười nói:
-Tóc em mọc nhanh lắm, anh Gim ạ!

Bỗng cô choàng bật dậy như một con mèo phải bỏng kêu to ”Ôi! Ôi!”
.
Gim vẫn chưa được trông thấy món quà tuyệt đẹp tặng anh. Cô vội xoè rộng bàn tay chìa ra. Chất kim loại mờ mờ quý giá như được nhiệt tình rạng rỡ và sôi nổi của cô rọi vào, sáng loé lên.

-Trông đẹp đấy chứ, có phải không Gim? Em đã đi lùng khắp thành phố mới tìm được đấy. Từ nay anh sẽ phải xem đồng hồ mỗi ngày một trăm lần đấy nhé. Anh đưa đồng hồ đây cho em. Em muốn xem đeo sợi dây này vào nó sẽ như thế nào.

Gim không làm thep lời Đêla mà lại nằm lăn ra giường, chắp hai tay vào sau gáy mỉm cười bảo:

-Đêla, chúng ta hãy dẹp những món quà Noel của chúng ta lại, để chúng đấy một thời gian. Những món quà ấy đẹp quá, chưa thể dùng ngay bây giờ được. Anh đã bán chiếc đồng hồ ấy để lấy tiền mua lược cho em. Nào, bây giờ thì em hãy rán sườn đi, được không?

Như các bạn đều biết, các vị đạo sĩ là những con người khôn ngoan, khôn ngoan tuyệt vời đã mang quà đến tặng đức chúa hài đồng nằm trong máng lừa. Các vị ấy đã phát minh ra nghệ thuật tặng quà Noel. Các vị ấy là những con người khôn ngoan, cho nên nhất định là quà của các vị ấy cũng khôn ngoan, đem sao chép lại còn có ưu diểm là đổi chác được. ở đây, tôi đã kể lại một cách vụng về cho các bạn nghe câu chuyện không có gì là ly kỳ về hai đứa trẻ ngốc nghếch sống trong một căn buồng nhỏ, đã hy sinh cho nhau một cách chẳng khôn ngoan tí nào những của cải quý giá nhất trong nhà. Nhưng để mói một lời chót với các kẻ khôn ngoan thời buổi ngày nay, ta hãy khẳng định rằng trong số tất cả những người tặng quà thì hai người ấy là những người khôn ngoan nhất. Trong số tất cả tất cả những người tặng quà và nhận quà như họ thì họ là những người khôn ngoan nhất. Chính họ là những đạo sĩ.
Về Đầu Trang Go down
http://qh2007xsnv.coolbb.net
 
Món quà của các đạo sĩ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
qh2007xsnv :: Sáng tác và cảm nhận :: Truyện ngắn-
Chuyển đến