qh2007xsnv
Chào mừng bạn đến với Qh2007xsnv. Hãy đăng ký thành viên để có thể tham gia thảo luận và nhận nhiều niềm vui và bổ ích từ điễn đàn. Đừng quên đăng nhập mỗi lần truy cập diễn đàn để trò chuyện được nhiều hơn. Một năm học mới đã khởi động rồi. Hãy nỗ lực và cố gắng hết mình để đạt được những thành tích cao nhất nhé. Cùng đoàn kết để vượt qua tất cả

qh2007xsnv

DIỄN ĐÀN LỚP SƯ PHẠM NGỮ VĂN K52 - 2007 - 2011 TRƯỜNG ĐẠI HỌC GIÁO DỤC - ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  Trang giải tríTrang giải trí  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thông tin updateThông tin update  Học tậpHọc tập  Giải tríGiải trí  Sáng tác văn họcSáng tác văn học  Quà tặng âm nhạcQuà tặng âm nhạc  Gửi lời yêu thươngGửi lời yêu thương  Góp ý diễn đànGóp ý diễn đàn  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Một năm học mới lại bắt đầu khởi động rồi. Năm học cuối cùng trước khi bước ra cảnh cửa đại học. Hãy cố gắng và nỗ lực hết mình để có được những kết cả tốt nhất. Cùng đoàn kết, hòa nhập và thành công nhé!
Mỗi một bài viết, một comment của các bạn sau khi đọc một bài viết là bạn đã góp phần giúp chúng ta hiểu bạn hơn và bạn cũng đang góp phần cho sự lớn mạnh của forum lớp. Every of your comments and writtings helps us know you more and contributes to the existence and development of this forum. This year wll be the year we'll update many useful informations. Thank you! Diễn đàn đang và sẽ cập nhật các topic khác nhau trên nhiều lĩnh vực và hướng về giải trí nhiều hơn bên cạnh góc học tập, hy vọng các bạn tham gia tích cực để có được nhiều điều bổ ích hơn từ diễn đàn.
Hoan nghênh các bạn post bài mới lên diễn đàn và tham gia thảo luận trong các topic. Hãy biến diễn đàn thành cuốn nhật ký viết chung của chúng ta nhé! Chúc các bạn vui vẻ! Cố lên! Mày phải khác chứ. Không thể cứ như hiện tại được. 1 năm ko phải là dài. Thời gian ko đợi con người. Đừng lãng phí thứ quí giá đó cho những việc vô ích. Cố lên! Try your best!!! - Nguyễn Chín các ấy sướng thật, một năm nữa là được lên bục giảng. Tớ thì không biết đến bao giờ đây... cố lên nhé!! - Hieupm, đi học mà cứ nghỉ hoài, đảo lịch lung tung, cái này gọi là thất bát đầu năm...chán! - lan nguyễn
Hãy đăng nhập và tha hồ trò chuyện với các thành viên khác tại chatbox nhé!
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Similar topics
February 2018
MonTueWedThuFriSatSun
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728    
CalendarCalendar
Latest topics
» Lời nhắn cho tương lai
Tue May 17, 2011 12:49 pm by

» Sự nhầm lẫn trong ngày 8 - 3
Sun Feb 20, 2011 1:40 pm by

» Tân Thiếu Lâm Tự - Shaolin 2011 xem phim online dowload miễn phí
Fri Feb 18, 2011 9:41 am by

» Cô Nhi Họ Triệu - Sacrifice - Triệu Thị Cô Nhi 2010 xem phim online dowload miễn phí
Fri Feb 18, 2011 9:39 am by

» Ma Hiệp Truyền Kỳ Đường Cát Khả Đức - Don Quixote xem phim online dowload
Fri Feb 18, 2011 9:36 am by

» Clip và bản dịch bài thơ ‘Đợi Anh Về’
Thu Dec 23, 2010 9:00 pm by

» Chết như thế nào...?
Thu Dec 23, 2010 1:04 pm by

» Món quà của các đạo sĩ
Sun Dec 19, 2010 9:35 pm by

» Sinh viên năm cuối
Sun Dec 19, 2010 8:05 pm by

» Những từ chỉ “người bạn” trong Tiếng Anh
Wed Dec 08, 2010 6:02 pm by

» Three Wishes
Wed Dec 01, 2010 7:08 pm by

» Vì nó là bạn cháu
Sun Nov 28, 2010 10:01 pm by

» Có phải là tính hiếu học?
Thu Nov 25, 2010 10:42 pm by

» Nhà giáo dục
Thu Nov 25, 2010 10:39 pm by

» Những từ chỉ “người bạn” trong Tiếng Anh
Thu Nov 25, 2010 8:53 pm by

» ba người thầy vĩ đại
Tue Nov 02, 2010 9:02 pm by

» Sáng Thu
Fri Oct 29, 2010 10:03 am by

» truyện ma halloween
Thu Oct 28, 2010 10:28 pm by

» Bao giờ cải cách giáo dục hết là lời hứa suông?
Wed Oct 27, 2010 9:05 pm by

» Sinh viên thực tập: Bên trọng bên khinh
Sun Oct 24, 2010 9:07 am by

Truyện cười
QH2007XSNV.COOLBB.NET

Share | 
 

 Nụ cười và nước mắt trong thơ kháng chiến giai đoạn 1945 đến 1975

Go down 
Tác giảThông điệp
Shaqi
Tổng giám đốc
Tổng giám đốc
avatar

Tổng số bài gửi : 181
Điểm số của bạn : 15209
Danh tiếng : 0
Join date : 23/03/2010
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: Nụ cười và nước mắt trong thơ kháng chiến giai đoạn 1945 đến 1975    Mon Aug 09, 2010 6:30 pm

Nụ cười và nước mắt trong thơ kháng chiến giai đoạn 1945 đến 1975

Theo các cuộc điều tra có uy tín của các tổ chức có uy tín, Việt Nam là nước có chỉ số lạc quan đứng đầu thế giới. Ngay trong khủng hoảng kinh tế toàn cầu gần đây chỉ số lạc quan của người Việt Nam vẫn có mức tăng trưởng đáng kể . Lý giải điều này đều có những căn nguyên sâu sa của nó. Ngay trong 2 cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc chống Pháp và chống Mỹ thì người ta vẫn thấy trong văn học phơi phới một tinh thần lạc quan cách mạng. Xin lấy nụ cười làm biểu hiện cho tinh thần lạc quan và nước mắt là biểu hiện cho thái cực ngược lại để thấy trong “đau thương và mất mát” tâm lý của người Việt biểu hiện như thế nào.
Nụ cười trong văn học giai đoạn này không đồng nghĩa với cái hài mà chỉ là một bộ phận của cái hài. Thật khó để tìm được một tác phẩm văn học giai đoạn này tác phẩm nào có nội dung mỉa mai, châm biếm hay đả kích cái xấu, con người xấu mà ở đây chủ yếu toát lên chủ yếu là tiếng cười hài hước, bông đùa, bông lơn, dí dỏm. Cái cười xuất phát từ mâu thuẫn bề ngoài và mang tính chất nhẹ nhàng, thoả mái, nhằm xây dựng cho đối tượng, loại bỏ những yếu điểm để đối tượng ngày một hoàn thiện hơn. Hài hước thích hợp với nội bộ quần chúng nhân dân chứ không mang tính đối kháng. Nụ cười trong văn học kháng chiến như là một biểu hiện của tinh thần lạc quan cách mạng và nhằm vào mục đích khơi dậy tinh thần đó cho chiến sĩ và nhân dân hơn là một biểu hiện của cái hài.
Nói đến sự dí dỏm, hài hước trong văn học kháng chiến phải nhắc đến thơ Phạm Tiến Duật. Đó không chỉ là cái hài đơn thuần mà còn só sự sâu sắc, triết lí với nhiều chỉ bảo, gợi mở, một cái cười có trí tuệ và suy tưởng. Thông qua những nụ cười trong thơ mà Phạm Tiến Duật đã khắc họa được những góc cạnh thật khác về những con người trong chiến tranh.
Đó là chút tinh nghịch, một chút hồn nhiên, bông đùa của người thanh niên xung phong trong bài: Gửi em, cô thanh niên xung phong mà sau này trở thành tính cách tiêu biểu cho những người con gái mở đường:
“Em ở Thạch Kim sao lại lừa anh nói là “Thạch Nhọn”
Ðêm ranh mãnh ngăn cái nhìn đưa đón
Em đóng cọc rào quanh hố bom
Cái miệng em ngoa cho bạn cười giòn
Tiếng Hà tĩnh nghe buồn cười đáo để
Anh lặng người như trôi trong tiếng ru.”
Đó là hình ảnh người lính lái xe trong khó khăn vẫn ung dung, ngang tàng, lạc quan, thêm 1 chút lãng mạn của tuổi trẻ:
“Không có kính không phải vì xe không có kính
Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi”
Bên cạnh hình ảnh anh hùng, bi tráng người chiến sĩ vẫn hiện lên với nụ cười rộn rã vượt lên những khó khăn gian khổ như một bản chất của người lính. Điều này được thể hiện ngay qua những câu nói thường ngày của họ:
“Đằng nớ vợ chưa !
Đằng nớ ?
Tớ còn chờ độc lập
Cả lũ cười vang bên ruộng bắp
Nhìn o thôn nữ cuối nương dâu.” ( Nhớ – Hồng Nguyên )
Mấy ai nghĩ Tú Mỡ cũng là một nhà thơ trưởng thành trong cách mạng. Ông sáng tác từ những năm trước 1945 nhưng nếu các tập thơ ban đầu như: Giòng nước ngược (3 tập 1934-1945), Ðịch vận diễn ca (1949) tập trung phê phán cái xã hội thuộc địa nửa phong kiến đầy rẫy những lố lăng kệch cỡm, đạo đức giả thì trong kháng chiến chống Pháp với Nụ cười chính nghĩa (1958), Bút chiến đấu (1960), Ðòn bút (1962), ông lại thẳng tay công khai đánh địch đường hoàng giọng văn hóm hỉnh nhưng cảm xúc nằm trong quỹ đạo trữ tình rồi, không còn là trào phúng nữa.
Nguyễn Đình Thi với những câu thơ về Đất nước đầy vất vả, đau thương nhưng cũng tươi thắm vô ngần. Nguồn sống diệu kì ấy được tạo nên bởi những con người biết sống, chiến đấu và hi sinh cho lẽ phải. Đó là những con người :
“Vì Tổ quốc anh hi sinh lặng lẽ
Trên môi lưu luyến nụ cười”
(Người tử sĩ)
Là đồng chí:
“Chiều qua đồn trúng đạn
Giữa vườn lê anh nhắm mắt thản nhiên
An Châu mấy anh không về nữa
Nụ cuời còn tươi nguyên”
(Bài thơ viết cạnh đồn Tây)
Đọng lại trong tâm trí người đọc là nụ cười, nụ cười của những người đã ngã xuống, của những người đang sống, nụ cười mang “niềm hi vọng xóa thương đau”, nụ cười của ngày trở về, ngày chiến thắng:

“Bóng cờ bát ngát ngày vui, nước non reo cười, trên môi người cười
Tiếng cười
Ngày về”
(Người Hà Nội)
Ngoài ra còn có rất nhiều những nụ cười đã in dấu trong văn học như :
“Nhớ những ngày trốn học
Đuổi bướm cầu ao
Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...

Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ tôi đi

Cô bé nhà bên (có ai ngờ!)
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)”
(Quê Hương - Giang Nam)
“Ai về bên kia sông Đuống
Có nhớ từng khuôn mặt búp sen
Những cô hàng xén răng đen
Cười như mùa thu tỏa nắng
Chợ Hồ, chợ Sủi người đua chen
Bãi Tràm Chỉ người giăng tơ nghẽn lối
Những nàng dệt sợi
Đi bán lụa mầu
Những người thợ nhuộm
Đồng Tỉnh, Huê Cầu
Bây giờ đi đâu? Về đâu?”
Hay
“Bao giờ về bên kia sông Đuống
Anh lại tìm em
Em mặc yếm thắm
Em thắt lụa hồng
Em đi trảy hội non sông
Cười mê ánh sáng muôn lòng xuân xanh.” (Bên kia sông Đuống – Hoàng Cầm)
Tiếng cười xuất hiện rất phong phú với nhiều cung bậc và biểu hiện khác nhau. Có khi là tiếng cười dí dỏm, có khi là tiếng cười duyên của người con gái đang yêu, có khi là tiếng cười lạc quan trước khó khăn là tiếng cười oai hùng lúc hy sinh là niềm vui khi nghĩ và tin về tương lai tươi sáng. Tiếng cười ở đây như một sự đối lập với thực tại đau thương mà con người đang từng ngày từng giờ trải qua. Nụ cười từ phạm trù của cái hài đã chuyển qua phạm trù của cái anh hùng. Nụ cười hướng con người về phía trước làm động lực tinh thần. Đó là điều rất cần trong cuộc kháng chiến ác liệt. Bởi thế số lượng các bài thơ mà có sự xuất hiện của tiếng cười chiếm dung lượng lớn.
Khi tiếng cười và niềm lạc quan được để cao và phố biến thì những bài thơ chứa đựng nước mắt lại có những số phận như chính nhân vật của nó. Khó có thể chấp nhận một tư tưởng tiểu tư sản trong tinh thần của người chiến sĩ chứ chưa nói đến những giọt nước mắt yếu đuối vì thế số lượng các bài thơ loại này bị lấn áp. Tuy nhiên chẳng có gì có thể kìm hãm được những tình cảm chân thành của con người. Trước đau thương người ta vẫn phải khóc. Và những vần thơ như thế lại dễ thấm sâu vào lòng người hơn.
Nước mắt ấy có thể là sự im lặng đến rợn người như trong bài Vòng trắng của Phạm Tiến Duật. Đây là những hình ảnh đau thương hiếm thấy trong thơ ông nhưng đó lại là sự thật khiến nhiều người phải rơi lệ:
“Khói bom lên trời thành một cái vòng đen
Trên mặt đất lại sinh bao vòng trắng
Tôi với bạn tôi đi trong im lặng
Cái im lặng bình thường đêm sau chiến tranh.”
Đó có thể là giọt nước mắt đầy căm hờn trước những mất mát của quê hương:
“Ðứng bên này sông luyến tiếc
Sao xót xa như rụng bàn tay”
(Bên kia sông Đuống – Hoàng Cầm)
Nhưng có khi đó là những giọt nước mắt của chia ly khi những người vợ tiễn chồng ra mặt trận trong Những cuộc chia ly màu đỏ:
“Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy.
Không che được nước mắt cô đã chảy
Những giọt lonh lanh nóng bỏng sáng ngời
Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi
Và rạng đông đang bừng trên nét mặt
- Một rạng đông với màu hồng ngọc”
Đó còn là ám ảnh của Đôi mắt người Sơn Tây trong thơ Quang Dũng:
“Đôi mắt người Sơn Tây
U ẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây
Cho nhẹ lòng nhớ thương
Em mơ cùng ta nhé
Ngày trở lại quê hương
Khúc hoan ca rớm lệ”
Lần đầu tiên và cũng là người duy nhất Quang Dũng dùng hình ảnh “Khúc hoàn ca rớm lệ” chứ không phải là “Cười mê ánh sáng muôn lòng xuân xanh” như trong Hoàng Cầm trong ngày khải hoàn.
Có những bài thơ trong kháng chiến dù không trực tiếp nói đến nước mắt nhưng trong cả bài thơ là nỗi đau và nước mắt, những bài thơ đã động vào sâu thẳm trong trái tim của con người để khiến bao thế hệ phải rơi lệ.
Đó là một Màu tím hoa sim màu tím của sự chung thủy cũng là màu của tang thương:
“Chiều hành quân qua những đồi sim
Những đồi sim, những đồi sim, đồi tím hoa sim
Tím cả chiều hoang biền biệt
Rồi mùa Thu trên những dòng sông
Những dòng sông, những dòng sông làn gió Thu sang
Gió rờn rợn trên mộ vàng
Chiều hành quân qua những đồi sim”
Thật dễ tìm được niềm đồng cảm cho những người con trai vốn là chiến sĩ anh dũng nơi chiến trường lại khóc thương cho những người con gái mình yêu thương. Đó là Giang Nam trong bài Quê hương:
“Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích, em ơi!
Đau xé lòng anh chết nửa con người!”
Và cũng sâu sắc, xúc động đến bi thương như Vũ Cao trong Núi Đôi:
“Mới đến đầu ao tin sét đánh
Giặc giết em rồi, dưới gốc thông
Giữa đêm bộ đội vây đồn Thứa
Em sống trung thành chết thuỷ chung.
Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
Hàng thông, bờ cỏ, con đường quen
Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
Núi vẫn Đôi mà anh mất em.”

Những dòng thơ giản dị mà chân thành viết ra từ chính trái tim. Nó tạo ra những khoảng lặng trong tâm hồn mỗi con người là sự thực đau thương của chiến tranh mà người ta không thể né tránh.
Nếu nhìn lại thực tế của nụ cười và nước mắt trong thơ kháng chiến thì người ta thường viết về nụ cười khi nói đến số nhiều (tập thể), hay đại diện cho một lớp người. Còn nước mắt lại là dành cho những nỗi đau cá nhân, nỗi đau mất mát người thân chứ không ai và không thể khóc thương cho nỗi đau dân tộc. Mặc dù là nỗi đau cá nhân nhưng nó vẫn có được sự đồng cảm sâu sắc. Nó vốn được giấu trong lòng một người và dần lan tỏa ra nhiều người cùng thế hệ.

Về Đầu Trang Go down
http://qh2007xsnv.coolbb.net
 
Nụ cười và nước mắt trong thơ kháng chiến giai đoạn 1945 đến 1975
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» làm sao dò thuanviet trong dth
» "Bệnh" của Remote...cần được giúp đỡ.
» ABS-5 hôm qua (08.12.2010) lại "ra đi" một số kênh
» đầu thu vệ tinh tandberg tt1260
» Nghề lắp parapol đối với khách

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
qh2007xsnv :: HỌC TẬP :: Văn học Việt Nam-
Chuyển đến