qh2007xsnv
Chào mừng bạn đến với Qh2007xsnv. Hãy đăng ký thành viên để có thể tham gia thảo luận và nhận nhiều niềm vui và bổ ích từ điễn đàn. Đừng quên đăng nhập mỗi lần truy cập diễn đàn để trò chuyện được nhiều hơn. Một năm học mới đã khởi động rồi. Hãy nỗ lực và cố gắng hết mình để đạt được những thành tích cao nhất nhé. Cùng đoàn kết để vượt qua tất cả

qh2007xsnv

DIỄN ĐÀN LỚP SƯ PHẠM NGỮ VĂN K52 - 2007 - 2011 TRƯỜNG ĐẠI HỌC GIÁO DỤC - ĐẠI HỌC QUỐC GIA HÀ NỘI
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  Trang giải tríTrang giải trí  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thông tin updateThông tin update  Học tậpHọc tập  Giải tríGiải trí  Sáng tác văn họcSáng tác văn học  Quà tặng âm nhạcQuà tặng âm nhạc  Gửi lời yêu thươngGửi lời yêu thương  Góp ý diễn đànGóp ý diễn đàn  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Một năm học mới lại bắt đầu khởi động rồi. Năm học cuối cùng trước khi bước ra cảnh cửa đại học. Hãy cố gắng và nỗ lực hết mình để có được những kết cả tốt nhất. Cùng đoàn kết, hòa nhập và thành công nhé!
Mỗi một bài viết, một comment của các bạn sau khi đọc một bài viết là bạn đã góp phần giúp chúng ta hiểu bạn hơn và bạn cũng đang góp phần cho sự lớn mạnh của forum lớp. Every of your comments and writtings helps us know you more and contributes to the existence and development of this forum. This year wll be the year we'll update many useful informations. Thank you! Diễn đàn đang và sẽ cập nhật các topic khác nhau trên nhiều lĩnh vực và hướng về giải trí nhiều hơn bên cạnh góc học tập, hy vọng các bạn tham gia tích cực để có được nhiều điều bổ ích hơn từ diễn đàn.
Hoan nghênh các bạn post bài mới lên diễn đàn và tham gia thảo luận trong các topic. Hãy biến diễn đàn thành cuốn nhật ký viết chung của chúng ta nhé! Chúc các bạn vui vẻ! Cố lên! Mày phải khác chứ. Không thể cứ như hiện tại được. 1 năm ko phải là dài. Thời gian ko đợi con người. Đừng lãng phí thứ quí giá đó cho những việc vô ích. Cố lên! Try your best!!! - Nguyễn Chín các ấy sướng thật, một năm nữa là được lên bục giảng. Tớ thì không biết đến bao giờ đây... cố lên nhé!! - Hieupm, đi học mà cứ nghỉ hoài, đảo lịch lung tung, cái này gọi là thất bát đầu năm...chán! - lan nguyễn
Hãy đăng nhập và tha hồ trò chuyện với các thành viên khác tại chatbox nhé!
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Similar topics
November 2017
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930   
CalendarCalendar
Latest topics
» Lời nhắn cho tương lai
Tue May 17, 2011 12:49 pm by

» Sự nhầm lẫn trong ngày 8 - 3
Sun Feb 20, 2011 1:40 pm by

» Tân Thiếu Lâm Tự - Shaolin 2011 xem phim online dowload miễn phí
Fri Feb 18, 2011 9:41 am by

» Cô Nhi Họ Triệu - Sacrifice - Triệu Thị Cô Nhi 2010 xem phim online dowload miễn phí
Fri Feb 18, 2011 9:39 am by

» Ma Hiệp Truyền Kỳ Đường Cát Khả Đức - Don Quixote xem phim online dowload
Fri Feb 18, 2011 9:36 am by

» Clip và bản dịch bài thơ ‘Đợi Anh Về’
Thu Dec 23, 2010 9:00 pm by

» Chết như thế nào...?
Thu Dec 23, 2010 1:04 pm by

» Món quà của các đạo sĩ
Sun Dec 19, 2010 9:35 pm by

» Sinh viên năm cuối
Sun Dec 19, 2010 8:05 pm by

» Những từ chỉ “người bạn” trong Tiếng Anh
Wed Dec 08, 2010 6:02 pm by

» Three Wishes
Wed Dec 01, 2010 7:08 pm by

» Vì nó là bạn cháu
Sun Nov 28, 2010 10:01 pm by

» Có phải là tính hiếu học?
Thu Nov 25, 2010 10:42 pm by

» Nhà giáo dục
Thu Nov 25, 2010 10:39 pm by

» Những từ chỉ “người bạn” trong Tiếng Anh
Thu Nov 25, 2010 8:53 pm by

» ba người thầy vĩ đại
Tue Nov 02, 2010 9:02 pm by

» Sáng Thu
Fri Oct 29, 2010 10:03 am by

» truyện ma halloween
Thu Oct 28, 2010 10:28 pm by

» Bao giờ cải cách giáo dục hết là lời hứa suông?
Wed Oct 27, 2010 9:05 pm by

» Sinh viên thực tập: Bên trọng bên khinh
Sun Oct 24, 2010 9:07 am by

Truyện cười
QH2007XSNV.COOLBB.NET

Share | 
 

 Đêm. Ly cà phê nguội ngắt.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Shaqi
Tổng giám đốc
Tổng giám đốc
avatar

Tổng số bài gửi : 181
Điểm số của bạn : 14754
Danh tiếng : 0
Join date : 23/03/2010
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: Đêm. Ly cà phê nguội ngắt.   Sun Mar 28, 2010 8:13 pm

Blog, chuyện của tâm hồn, nhưng cũng là chuyện để chia sẻ. Dưới đây là một vài tập hợp trên các blog cá nhân. Đó có thể là các bài viết gần đây cũng có thể là các bài từ rất lâu. Nhưng hy vọng sau khi đọc xong mọi ng sẽ hiểu ra một vài điều gì đó nho nhỏ thôi từ những người bạn thân của mình. Các bài viết được đăng không có nhan đề và liền mạch để tự mọi người cảm nhận.
Các bài viết chưa được trao đổi bản quyền nhưng việc đăng địa chỉ các blog phía dưới có thể coi như một sự thống nhất từ trước. Ai có thắc mắc gì có thể reply lại cho mình. Hoặc chăng blog của ai đó không được đề cập ở đây để mọi người cùng tham khảo.
Chúc mọi người vui vẻ!

[url=]

Đêm. Ly cà phê nguội ngắt.
Đêm. Trong cái khoảng không gian yên tĩnh đột nhiên ta thấy lòng mình chòng chành đến lạ. Cá bảo cá khác ta vì khi đang làm gì ta có thể gạt mọi thứ ra mà toàn tâm toàn ý. Nhưng đêm nay cái ngổn ngang của những bài tập, kế hoạch chẳng giữ nổi sự tập trung thường ngày. Nếu cà phê cũng chẳng còn nghĩa lí gì thì thôi, ta cũng không muốn cố. Dừng lại nhé những bài soạn giảng dở dang. Đêm mà. Cứ để cho ta trở về là ta đi. Vẹn nguyên. Không tô vẽ.
Đêm. Ta nghĩ về việc lựa chọn. Hừ. Bản chất con người là tham lam còn ông trời thì hào phóng tặng không tính tiền cho chị em cái bản năng do dự. Vì thế ta ghét những lúc cứ bắt ta phải chọn hoặc là cái này, hoặc là cái kia mà không có cái giải pháp khả dĩ nào có thể bảo vệ hòa bình mà dĩ hòa vi quý. Ta thích báo, ta iu lũ học sinh nhưng ta cũng hiểu cái quy luật đào thải khắc nghiệt của 2 thứ đó. Tập tọe làm thì không khó nhưng cùng lúc làm cho đúng với những gì mình muốn thì chắc rằng ta ko đủ sức. Vậy là lựa chọn. Sáng nay Ta lên rút lui khỏi lớp báo. Hơi bùn nhưng ko quá nhiều nuối tiếc. Để sau vậy, chậm lại nhưng sẽ không từ bỏ.
Đêm. Nhìn sang nick bạn vẫn sáng. Ta nghĩ về bạn, về cái tình bạn 4 năm và về những chuyện ngớ ngẩn vừa qua. Hụt hẫng. Ta đã từng đặt vào bạn niềm tin, Ta cũng đã từng tự hào khi có một người bạn như thế nhưng tại sao giờ đây ta chọn một điểm dừng? Bạn nói cái gì cũng thay đổi. Ừ! Ta đã khác nhiều với 4 năm trước đây còn bạn cũng chẳng còn là bạn của ngày xưa cũ. Học hành, công việc, các mối quan hệ nhặng xị kéo mình càng ngày càng xa. Có lúc vì ngại, có lúc vì nghĩ bạn cũng đang căng ta tự bảo mình pải nhớn mà bỏ cái thói quen than thở ỷ ôi như trước. Nhưng rồi những cái sms củ cải, những cuộc nói chuyện mỗi thằng một phách làm ta nhận ra bạn và ta đã không còn cảm giác hiểu nhau như trước. Ta muốn diệt mối cho khúc gỗ đã mục và bạn cũng thế nhưng sao mỗi câu nói ra chỉ càng làm tổn thương nhau. Ta ko buồn nhiều cho một chuyện đã ở trong quá khứ nhưng hình như khi chạy trốn một nỗi đau người ta vô tình tạo ra thêm nhiều nỗi đau khác bạn có biết không? Lúc ta thấy bị tổn thương, lúc ta cần nhất một điểm tựa để mà tin thì cái mà bạn cho ta lại là sự nghi hoặc, buông xuôi và cái thái độ mà ta không ngờ tới từ một thằng bạn mà ta đã từng gọi là thân. Vậy thì bạn hỏi ta còn niềm tin vào bạn không? bạn bảo ta quyết định để làm gì? Sợi dây chun cần có hai người cầm bạn ạ. Còn ta lại mệt quá mất rồi. Nếu bạn không trân trọng cái tình bạn của 4 năm vừa qua thì thôi nhé. Ta và bạn hãy đứng bên lề cuộc sống của nhau. Hãy làm như những gì bạn muốn. Ta buồn nhưng Ta không muốn níu cái gì không còn trong tay mình.
Đêm. Nhìn L.A ú ớ nói vài câu gì đó. Chắc là mộng nhưng ác hay đẹp thì chẳng rõ. Hôm qua sinh nhật con bé, ta lại cong cớn đi chơi mất nửa ngày. Tội lỗi, tội lỗi. Tối đi sinh nhật với xóm định cao hứng hát tặng nó một bài nhưng vừa cầm cái mic đã bị lên án nên đành dồn sức vào cái bài happy birthday gia truyền mà ko bao giờ lo bị phỉ báng. hehe. 11h về nhà, thấy nó tỉ mẩn bóc từng món quà nhưng hình như sau những niềm vui của một ngày vẫn còn cái gì đó chưa trọn vẹn. Ta biết đứa bạn cùng phòng mình lòng vẫn chưa yên. Muốn chìa tay ra nhưng ai mà chẳng có góc khuất. Tao sợ chạm vào, vụng về lại làm m đau. Dành cho nó một chỗ rồi để mọi thứ trôi đi m nhé. azaza fighting^_^
Đêm. Tuy dài nhưng nghĩ lan man một lúc rồi ko nhanh cũng sắp hết mất rồi. Khép lại và đi ngủ thôi. Ngày mai ta sẽ trở lại với sát thủ có bộ mặt kiêu kỳ với quyết tâm đưa sinh viên đại học về kỷ nguyên cấp 3 bằng màn kiểm tra bài cũ. điên thật. hic. Đi ngủ nào. Ngày mai trời lại sáng


Đúng 1 tháng hôm nay mình mới lại viết, không phải do không có gì để viết mà là ko biết viết thế nào và bắt đầu từ đâu. Blog 20 - 10 vẫn còn dang dở nhưng không thể viết tiếp bởi nhiều lý do. Cứ ngỡ mọi chuyện vẫn bình thường, cứ ngỡ Ngoc's không sao nhưng không phải. Tự nhiên mình cảm thấy không thoải mái, Ngoc's cũng vậy lạnh lùng và khó hiểu... Quả thực là Ngoc's đã thay đổi rất nhiều!

20 - 11 gọi điện cho anh bảo anh ra đón. Trời lạnh đang nằm trong chăn ấm nhưng anh vẫn bật dậy đi đón mình. Hai anh em vừa đi vừa nói chuyện quên đi những cơn gió đang thổi từng cơn rét buốt. Về đến nhà lại khóa cửa, không có thìa khóa thế là mình rủ anh đi hấp tóc. Keke! Anh cười bảo anh sẽ đi cùng em. Cửa hàng đông, đợi mãi mới đến lượt, hai anh em vẫn cứ nói đủ thứ chuyện. 1h sau mới làm xong đầu, hihi, cảm thấy thoải mái vô cùng. Mọi người trong quán ai nấy đều ngưỡng mộ vì mình có người yêu chiều chuộng. Hix, giải thích mãi cũng không ai tin là anh trai. Khổ thế nhưng là anh trai thật, Nếu không phải anh mình thì biết đâu... Là lá la...
Đi một đoạn anh lại hỏi cô giáo tương lai thích quà gì nào? Hoa nhé, hai anh em lại đi mua hoa, Sướng! Cảm ơn cuộc đời đã mang anh đến bên em và chấp nhận người em gái như em. Để em mãi là em gái của anh, anh nhé!
Về đến nhà mẹ bảo sao lại bắt tội anh như thế. Hihi! Mẹ bảo sau này lấy chồng cố mà tìm được người như anh.
Năm nào cũng vậy kể từ khi lên Hà Nội học, cứ đến 20 -11 mình lại về quê dù bận đến đâu, Vì chỉ khi về mình mới cảm nhận được không khí của ngày nhà giáo VN một cách thực sự. Từ lúc mình về cho đến tối khuya biết bao thế hệ học trò cũ mới đến thăm mẹ, có anh chị còn mang theo cả gia đình nhỏ của mình. Căn nhà nhỏ rộn tiếng nói cười trò chuyện thân mật, vui vẻ, đầm ấm. Mẹ rất hạnh phúc, nhìn mẹ như trẻ ra. Mẹ bảo đời người giáo viên đó là cái được lớn nhất...
Có ai đã đã nói rằng nếu có được cái mình muốn thì hãy cố yêu cái mình có. Hihi, mình sẽ cố yêu nghề sư phạm... Cố gắng thật nhiều!!!

http://vn.360plus.yahoo.com/nuhoangtraitim1988n/article?mid=177

Có những lời hứa chẳng bao giờ thành hiện thực cả, vẫn là một lời hứa. Nhưng trong khả năng có thể, ta cố gắng tiệm cận tới mức gần nhất để thực hiện nó. Sau những lần vấp ngã, người ta phải hiên ngang hơn. Kẹo bông! Lời hứa đã được thực hiện và thêm một lần nữa Green child đã thực hiện được nó rồi. Cảm ơn Kẹo bông đã ở cạnh. Hơn 15 năm qua, chúng ta đã luôn có một phép thắng lợi tinh thần kiểu như "Tao rất tự hào về mày". Nghĩ thật quá trẻ con và buồn cười nữa.
Kể ra cái cuộc đời của tao cũng không tới nỗi quá uổng dù nó có gặp một vài trục trặc. Chắc chắn không có quá nhiều người hiểu mình nhưng dẫu sao có là may lắm rồi. Mày bảo tao giống nghệ sĩ quá, tuỳ hứng quá sẽ không sống được yên ổn. Tao cũng thấy đúng đúng vì tao sinh ra đã thế. Nhiều khi tao cố gắng, cố gắng chẳng phải vì tao mà vì một lời hứa với mày. Mày bảo tao hay nghĩ ngợi quá, đòi hỏi nhiều, lòng tham vô đáy nên chẳng ai thèm yêu . Đôi khi người ta sống chỉ vì một câu nói: "Cậu đừng có chết trước tớ đấy". Cậu bạn thân mến của tao đã nói như thế đấy.
Và chừng nào chưa có ai hiểu, chưa có ai biết đằng sau cái lạnh lùng tới mức kiêu ngạo, tao cần gì thì... tao vẫn sẽ làm phiền mày.
http://vn.360plus.yahoo.com/dongsongbang_89xxx

Lồm cồm bò ra khỏi đống chăn bùng nhùng, tay còn đang dụi mắt thì bỗng đâu nghe thấy từ cái lỗ tiền môn của Chích Chòe Cùn phát ra thứ tiếng của bọn dân tooc nào hem bít: “Mày ơi,… đâu rồi?!?” Không hỉu nó nói gì nên thản nhiên ngồi trên bàn, điểm thêm tý phấn hồng lên má, một chút nhũ lên môi rồi quần quần, áo áo. Tý tởn cưỡi trên em “lá đen” 9cm, bỏ lại cái hếch mũi trên gương mà vút ra khỏi cửa… và hai đứa đến trường bằng xe của bộ. Đôi môi vẫn ánh lên nụ cười, nhưng khác với mọi hôm là em không thể nào điều khiển được nó. Không dừng lại được. Cảm giác như trông thấy người yêu đi với nhân tình. Đồ phụ bạc. Đồ vong ơn. Thấy rai là tớn lên, bỏ lại ta một mình nơi thủ đô hoa lệ này sao? Hức. Từ nay ta đi chơi cùng ai? Đi học cùng ai?...
Lúc đầu em không cảm giác Như vẫn chưa ý thức được chuyện gì đang xảy ra. Hay đúng hơn, là chưa thể tin được là chuyện đó sẽ xảy ra. Nhưng… sự đã rồi. Trong yên lặng, em chỉ muốn khóc thật to. Hét thật to. Quá đáng. Đã một lần rồi, sao còn lại tiếp tục lần nữa. Đau lắm mà không làm được gì. Xót xa mà chẳng thể nói thành lời. Cứ yên lặng vậy thôi rồi gặm nhấm, cho nát tan thành nhiều mảnh nhỏ, … nuốt trôi vào bụng (dù rất sợ sẽ bị đau dạ dày ^^!) Một cảm giác gì đó rất lạ lan tràn trong từng mạch nhỏ của trái tim. Không phải là nuối tiếc. Không phải là hờn oán. Bỗng dưng bao kỷ niệm ùa về, từ nhỏ, đến lớn, bên gia đình, bên mẹ, và anh trai. Bỗng dưng hồi ức ngụp lặn trong biển nắng, biển mưa và gió bão. Chúng đè nặng. Và nặng. Và mồ hôi. Và nước mắt. Chợt nhớ lại câu nói của một ai đó đang mắng một ai đó mà em vô tình nghe, vô tình thấy: “Đã không làm được gì mà còn gây rối, phá hoại”. Chợt nước mắt rơi. Không phải vì nuối tiếc. Không phải vì hờn oán. Mà bởi, nước vô tình lăn, vô tình chạm vào,thấm ướt những thương, những nhớ. Thế nên, nước mắt cũng vô tình rơi. Rơi ướt đôi môi cười. Đưa tay ngang mặt, lau đi những giọt vô cớ, tự cười mình thật dớ dẩn, có gì đâu, chuyện nhỏ mà, chỉ là chiếc xe đạp. Tại đa sầu đa cảm quá. Tại… nhiều thứ quá… nên… chuyện không đâu cũng ra chuyện….
Hôm nay lên trường, thầy Hiệp Pro ốm mất rùi nên nghỉ học(mất công đi bộ đến nơi mà nghỉ thì bách nhục ^^); nhìn đứa bạn mà em cho là thân, chợt thấy mình bơ vơ, lạc lõng đến lạ… Thở dài, hình như là triệu chứng của trạng thái trầm cảm. Có lẽ thế. Em sắp trầm cảm… và em đã trầm cảm, trong 1 tiếng 26 phút 3 giây.

http://vn.360plus.yahoo.com/xau_gai_nhung_van_kieu/article?mid=358


Sau những phút giây mất thăng bằng về tinh thần, hôm nay nó đã thấy thoải mái hơn. Nó đến lớp và thấy rằng việc học hành cũng không đến nỗi đau khổ như nó vẫn kêu ca. Niềm vui từ bạn bè, niềm vui từ những bài giảng của thầy cô đã khiến nó hiểu ra rằng có nhiều thứ còn thú vị và đáng để ta quan tâm hơn là ủ rũ vì những việc không đâu. Nó nhận ra xung quanh mình là những người bạn thực sự chân thành và dành cho nó nhiều sự quan tâm. Điều nó muốn nói nhất bây giờ là cảm ơn tất cả mọi người đã ở bên nó, động viên nó và giúp nó hiểu ra giá trị của cuộc sống, những gì tươi đẹp rất gần mà đôi lúc vô tình không nhận ra. Cuộc sống đôi lúc không phẳng lặng như ta tưởng. Ai cũng có những phút giây đầy ưu tư, buồn phiền. Những lúc sóng gió nổi lên ta mới chợt nhận ra là mình còn những người luôn sẵn sàng chia sẻ và giúp ta vượt qua tất cả. Có lẽ những lời cảm ơn là không đủ nhưng nó hứa sẽ luôn ở bên và sẵn sàng chia sẻ những âu lo, suy nghĩ của mọi người để chúng mình hiểu nhau hơn và giúp nhau vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. "Gọi tên tôi nhé bạn thân hỡi, lúc cô đơn cần tôi đến, khi vấp ngã sẽ có tôi bên cạnh".

http://vn.360plus.yahoo.com/jw!nEZYd9eWFRqPua7hLegWCq6TaixhA9Slcw--

Hôm nay là cái ngày quái quỷ gì mà tiễn biệt mãi thế. Ai cũng đi, đi hết lun ấy. Tự nhiên nhớ tới các Blog của mình, lâu roài chẳng viết, nỗi buồn mà, đến rồi cho nó đi, viết rồi làm gì, viết rồi nhìn lại, thảm lắm. Nhưng mà cũng chẳng còn gì để mình có thể nói ra nữa, cảm thấy lòng bức bối, chắc là cái “ấy” nằm ngoài tầm kiểm soát của cái “tôi” đang cựa quậy đây. Hà ngố đi, tự nhiên mình cũng thấy buồn, nó mà đọc được lại vênh mặt lên nghĩ mình quan trọng lắm đây. Híc, t chỉ buồn vì mai phải đi một mình thui, chẳng có chỗ nào để mà kêu ca khi t buồn, chẳng có ai đi chợ cùng,… chứ tao thèm gì nhớ mày cơ chứ,
Buồn. Mr Đá chẳng nói là không có nỗi buồn nào mà không giải thích được, Chắc người ta sợ phải giải thích về nó mà thôi. Dạo này mình thấy quý thầy Thạch qúa, cũng đúng, chỉ vì ta sợ mà thôi.
Sợ, khi vô tình nghe bài hát ấy, nghe, rồi những cảm xúc mà mình đã cố nghĩ là đã quên lại tràn về
Sợ, khi từ góc màn hình hiện lên “…online”, sợ bị Buzz, sợ phải nói với nhau những câu xã giao, sợ phải cố tình tỏ ra ngây thơ và vô tư khi trong lòng đang đau nhói, sợ…
Sợ là khi không dám đối mặt với thực tại, khi ảo mộng vào những gì không phải là sự thực, còn có thể trách ai nếu không phải trách chính bản thân mình. Chị nói đúng, đừng mãi sống với ảo mộng như thế, đừng sống mãi với bóng hình hư vô ấy, đừng có ngốc nghếch như thế. Đi theo quá khứ ư, đi theo cái không bao giờ có thực à? Em đang nghĩ về anh của ngày xưa, người mà em luôn yêu quý và trân trọng, e đã nghĩ anh là người hiểu em nhất, vậy mà…, rồi bây giờ anh nói anh xin lỗi, bây giờ anh hiểu e được không,giả dối quá. Trong em chỉ có anh của ngày xưa, không bao giờ như bây giờ.
Hít một hơi thật sâu để thấy mình đang không buồn, mình không cô đơn, quanh mình còn có bao nhiêu người tốt với mình mà mình chưa bao giờ có thể nói lời cảm ơn
Cảm ơn anh đi cùng em mỗi khi em buồn, khi trời lạnh thấu da, khi anh nói anh sẽ đưa em đi tới đâu em thik. Hai anh em mình đã đi lên cầu Long Biên để đếm khóa “tình nhân”, trời lạnh thật là lạnh mà anh chỉ mặc có mỗi chiếc áo khoắc mỏng, rồi lạ đi xem hạ cờ, rồi đi ăn chè. Cả quán chè rộng thế mà có mỗi hai anh em mình ngồi. Anh bán hàng cứ nhìn mình, chắc nghĩ mình… hơi hâm. Lang thang trên những con đường Hà Nội về khuya. Anh lạnh cóng đến nỗi không nói được nữa, lúc đó thực sự rất thương anh. Em muốn nói cảm ơn anh mà nghẹn lại khó quá. Anh ak, Cảm ơn anh!
Cảm ơn chị mỗi khi em buồn, chỉ là im lặng nghe em, hiểu em hơn tất cả, là ngươi mà em luôn tin tưởng, là người sắn sàng chiều mỗi khi em “điên”.và nhiều điểu, cảm ơn chị.
Cảm ơn mày, Hà ngố, khi tao khóc có thể một lần ôm tao vào lòng, dù rằng tao không phải là đứa bạn tốt của mày, không thể giúp m khi m gặp khó khăn.
Mình còn nợ nhiều lời cảm ơn.
http://vn.360plus.yahoo.com/mthu_tb
Về Đầu Trang Go down
http://qh2007xsnv.coolbb.net
 
Đêm. Ly cà phê nguội ngắt.
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Cấp cứu đầu thu VTC HD 02 mất nguồn
» Nguồn của đầu thu DTH
» Giải pháp cấp nguồn cho Anten tích hợp booster!
» IC nguồn chạy trên của các boad đầu thu free
» Nguồn tivi Mitsustar bị tụt nguồn 110v

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
qh2007xsnv :: Sáng tác và cảm nhận :: Liên kết blog-
Chuyển đến